[Vô ái song tử] Chương 13-14


Vô ái song tử

Chương 13 – Chương 14

Trans: QT

Edit: Rai

Đệ Thập Tam lễ

Trải qua lộ trình 7 ngày 7 đêm, rốt cục cũng tới Hoa Phong quốc, vừa mới vào thành, đã bị cảnh tượng phồn hoa ở đây làm cho chấn động, đặc biệt hoàng cung tọa lạc ở giữa trung tâm, nhìn vào khiến người khác hết sức kinh ngạc.

Ta ở trong lòng nghĩ, đây là nơi ta sau này phải sống a.

Tiến nhập cung môn, có rất nhiều người đang đợi ta, trong đó có một vị công công đứng ra đối ta nói: “Nô tài Tiểu Thuận Tử thỉnh an ngài.” Nói xong nói với ta: “Vương gia, bên này thỉnh, nô tài dẫn người đến nơi ở của người trước.”

“Đi thôi.”

Đi được một lúc, rốt cục tới rồi, nghĩ thầm, nơi này thật lớn, đi lâu như thế mới tới

Tiểu Thuận tử đối ta cúi mình vái chào nói: “Vương gia, đây là nơi sau này ngươi sẽ ở, Hi Nam Các, nô tài là chuyên biệt hầu hạ ngài, có cái gì cần có thể nói với nô tài.”

Ta đi vào trong gian phòng của mình quay đầu hỏi Tiểu Thuận Tử: “Tiểu Thuận Tử, ta lúc nào thì có thể gặp hoàng thượng của các ngươi?”

“Nô tài không biết, hoàng thượng chích phân phó nô tài tới hầu hạ ngươi.”

“Như vậy a, vậy ngươi xuống phía dưới đi, ta muốn nghỉ ngơi.”

“Nô tài xin cáo lui.”

Tới Hi Nam Các gần một tháng, thế nhưng hoàng thượng cũng không triệu kiến ta. Ta cũng không quan trọng.

Trong một tháng này, không có việc gì làm, điều không phải nhìn chim nhỏ ở trên cây líu ríu, thì cũng nằm trên giường ngủ, không thì ăn cơm, ngẩn người, đánh đàn, khiêu vũ các loại. Nói chung việc gì có thể làm đều làm.

Ngoại trừ ngoài đại môn Hi Nam Các. Xem ra ta bị giam cầm.

Gần đến thời gian dùng bữa tối, ta tùy ý mặc một kiện lý y bạch sắc, khoác đầu đề. Chuẩn bị đến đại thính để dùng bữa.

Mới vừa ngồi xuống cầm lấy đôi đũa thì, bên ngoài truyền đến một tiếng “Hoàng thượng giá lâm!”

Tiểu Thuận Tử thấy trang phục của ta thì thập phần cuống quít, ta nhưng lại thập phần lãnh tĩnh.

Nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, ta và tất cả mọi người ở đây quỳ xuống.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Đứng lên đi, ai là Tiêu Mộng Nam?” Nghe thanh âm hắn có vẻ có điểm tức giận.

“Hoàng thượng, tại hạ chính là Tiêu Mộng Nam.” Ta không muốn ngẩng đầu nhìn hắn, bởi vì ta không thích cùng người khác mặt đối mặt.

Hắn nghe xong cũng không xuất thanh, ta dùng dư quang thấy hắn hôm nay mặc một kiện trường y hoàng sắc dùng vải Kim tuyến long đồ đằng, ở thắt lưng lộ ra một chuỗi trang sức làm bằng ngọc, mặt trên có khắc con rồng rất sống động.

Thanh âm hắn lần thứ hai vang lên, quay sang nói với Tiểu Thuận Tử bên cạnh: “Tiêu Mộng Nam chuyên môn mặc thành cái dạng này? Không ai hầu hạ hắn sao? Người! ! Đem Tiểu Thuận Tử xuống chém đứt tay đi!”

“Hoàng thượng, chậm đã! Điều không phải không ai hầu hạ ta, ta chính là muốn như vậy, ta cũng không biết hoàng thượng ngài đêm nay sẽ giá đáo Hi Nam Các , tất cả đều không phải cố ý không sơ trang chỉnh lý, thỉnh hoàng thượng tha thứ.” Ta nói, thế nhưng bản thân không có ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Ta xem thấy thân thể Tiểu Thuận Tử run lợi hai, thế nhưng không ai nâng đỡ hắn.

“Ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn một cái.”

Hắn nói tuy rằng không cảm giác được tức giận, nhưng lại có thêm một cổ lực vô pháp chống cự.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, cũng không nói một chữ.

Hắn cười nhìn ta nói: “Quả nhiên lâm Thủy quốc không lừa dối trẫm, ha ha! Hảo một người thanh tú tuyệt sắc a, thì ra không sơ trang cũng mê người như vậy.” Sau khi nói xong đem tay ta kéo lại, ta vốn muốn giãy ra, nhưng sức của ta sao có thể có khả năng chống lại hắn?

Hắn đem ta kiên cường kéo vào phòng rồi khóa cửa lại, ta ra không được, những người khác cũng vào không được.

Ta nhìn hắn, không có để ý vết thương trên tay, nhàn nhạt đối hắn nói: “Hoàng thượng, ngươi làm cái gì vậy?”

Hắn xoay người nhìn ta, biểu tình trên mặt thập phần dữ tợn, tự tiếu phi tiếu đối ta nói: “Đương nhiên nhượng trẫm nhìn thân thể của ngươi.”

Nghe hắn nói, biểu tình trên mặt lạnh hơn, ngực yên lặng nghĩ, lại là một người cầm thú, lại là một người chỉ biết hạ thân làm việc.

Hắn nhìn ta, đối ta châm chọc: “Thế nào? Lẽ nào ngươi đã tập quán cùng người khác lăn qua lăn lại?” Ta còn không có mở miệng, hắn liền đem ta ném lên giường, nhất thời trước mắt một mảnh hôn ám, hắn đi tới đem y phục ta xé mở, hai tay không lưu tình ở trên người ta vuốt ve, không nặng không nhẹ đánh lên người, thế nhưng ta thủy chung không có mở miệng la lên. Hắn nhìn thấy loại tình cảnh này, càng thêm bạo lực, dùng phân than từ lâu đã đứng thẳng dùng sức đích tiến nhập vào ta, ta biết, ta phía sau đã bắt đầu chảy máu, hắn cũng không đình chỉ. Một mực tiếp tục, cho đến khi hắn đến cao trào bắn trong cơ thể ta, hắn mới đình chỉ.

Thấy ta từ đầu đến cuối không mở miệng, ngay cả biểu tình trên mặt cũng không biến hóa. Cắn răng một cái, mặc y phục vào đi ra, một câu nói cũng không nói.

Tiểu Thuận Tử thấy hoàng thượng đi ra, lập tức đi tới gian phòng của ta, một mảnh hỗn độn.

Ta từ trên giường ngồi dậy, ngồi ở bên mép giường, lộ ra nụ cười nhợt nhạt, uể oải đối Tiểu Thuận Tử nói: “Tiểu Thuận Tử, ta muốn tẩy trừ hạ thân.”

Tiểu Thuận Tử sau khi nghe thấy: “Ta đi chuẩn bị.”

Ta dựa vào biên mép gioừng, nhắm mắt lại. Nước mắt lặng yên hoạt hạ. Ta mở mắt, nhìn thân thể chính mình, nơi nào cũng là xanh tím sắc. Hai tay đỡ nhãn lệ, lẩm bẩm: “Vì sao bây giờ lại khóc, vừa nãy cũng không khóc…” Nước mắt trơn ướt cả hai tay, nhãn tình mơ hồ.

“Vương gia, chuẩn bị hảo.” Tiểu Thuận Tử cúi đầu. Ta khoác kiện y phục, cố bước chậm rãi tiêu sái đến dục dũng, ngồi ở trong đó thật lâu thật lâu, cho đến khi nước lạnh mới ra khỏi.

Đứng lên mặc vào y phục Tiểu Thuận Tử vì ta chuẩn bị hảo, thấy cạnh y phục một lọ Kim sang dược, nghĩ thầm nhất định là Tiểu Thuận tử chuẩn bị, bản thân cảm nhận được ấm áp cười cười

Đệ thập tứ lễ

Sau lần đó, hoàng thượng mỗi đêm đều đến, mỗi đêm đều là một quá trình không đổi, bạo ngược không đổi, kết quả không đổi, và một loại tâm tình không đổi.

Vết thương cũ chưa khỏi, tân thương lại tới. Xem ra Kim sang dược cũng không đủ rồi.

Sáng sơm một ngày, ta ngồi ở trong đình nhìn những con cá trong hồ bơi qua bơi lại, thật tự tại. Tiểu Thuận Tử vẫn đứng chờ bên cạnh ta, sợ ta có sơ xuất gì.

Ta cũng không quay đầu lại hỏi Tiểu Thuận Tử: “Nột, Tiểu Thuận Tử, ngươi thích tự do không?”

Tiểu Thuận Tử ngây ngẩn cả người, không biết phải trả lời như thế nào, mà ta cũng tiếp tục nói.

“Ta thế nhưng rất thích, bởi vì sẽ có được hạnh phúc.” Giơ lên tay lên nhìn vết thương mới vừa lưu lại tối qua, cười nói: “Thế nhưng ta không chiếm được nó, sau đó ta lại bị bán đi, cho tới bây giờ.” Ta đối Tiểu Thuận tử cười nói.

“Tiểu Thuận Tử, giúp ta đem cầm tới đây.”

“Dạ, Vương gia.” Hắn cẩn cẩn dực dực đưa cho ta, ta ngồi thẳng, đặt cầm ở trên đùi, hai tay đặt trên cầm huyền, đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ.

“Tiểu Thuận Tử, ngươi muốn nghe cái gì? Ta diễn tấu một bài cho ngươi.” Tiểu Thuận Tử nghe xong sợ đến run, quỳ xuống mà nói: “Nô tài làm sao dám để Vương gia diễn tấu cho ta?”

Ta lại cười nói: “Nghe lời, có thể tùy tiện, chỉ cần muốn ta sẽ đàn.”

“Nô tài không dám.” Ta có chút tức giận.

“Ngươi nếu như không nói, ta sẽ đem lỗ tai ngươi cắt đi! Nói mau!”

Tiểu Thuận Tử bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là nói danh tự một bài, “Vậy thỉnh Vương gia đạn tấu bài ‘Tư Phàm’.”

Ta nghe được tên kinh ngạc một chút, sau đó liền khôi phục thần thái.

Thanh âm không ngừn từ nhạc khí truyền ra, gió nhẹ nhàng thổi qua, tóc dài tĩnh tĩnh phiêu dật.

Một khúc kết thúc. Ta chậm rãi nói.

“Tỏa trụ chiết ma dã võng liễu tiếu,

tẩu bất xuất trầm mặc nhẫn bất trụ hồi đầu,

khán chân tâm hoàn tại thương tâm xử thủ hậu,

phao bất khai hồng trần xá bất đắc mộng.”

[bài Tư Phàm của Vương Vận Thiền]

Cúi đầu, tự mình ở đây trầm tư.

Ta đi tới một cái cây thấp, thấy phiến phiến lạc diệp, nhặt lên đặt một phiến ở trong tay, nhìn ngọn cây, nghĩ thầm đã là cuối mùa thu rồi a, đến đây không ngờ đã nửa năm.

“Tiểu Thuận Tử, giúp ta đem chiết phiến đến đây.”

“Vương gia, đây là chiết phiến ngươi muốn.” Tiểu Thuận Tử đưa cho ta chiết phiến.

Theo lá rụng khởi vũ, theo gió xoay tròn, hình như tự mình dung nhập tự nhiên, trên mặt luôn luôn lộ vẻ khuynh thành dáng tươi cười, thế nhưng duy nhất cùng nụ cười không phối hợp đó chính là nhãn thần, hình như là cố nén cái gì, dường như muốn khóc. Ở bên cạnh Tiểu Thuận Tử nhìn nhãn thần chủ nhân của mình, khổ sở chiếm trọn lấy lòng, mặc dù vị chủ tử này múa rất rốt, cười cũng rất xán lạn.

Sau khi trở lại gian phòng, ngồi ở trên giường nghĩ ngơi, y biết một đêm thống khổ nhất sắp tới nữa rồi.

Nhìn thân thể chủ nhân từ từ gầy đi, Tiểu Thuận Tử đến bên cạnh y khuyên: “Vương gia, ăn một chút gì đi.”

Nhắm mắt lại trả lời : “Không cần, ngươi xuống phía dưới đi.”

Tiểu Thuận Tử nghe xong, to gan đối ta nói: “Vương gia, có thể để ta nói vài câu?”

Ta mở mắt nhìn hắn: “Nói đi.”

Tiểu Thuận Tử kiên định nhìn ta nói: “Vương gia, ngươi khó chịu thì khóc ra đi, như vậy kìm nén đối với ngài bất hảo.”

Ta có điểm giật mình, mỉm cười đối hắn nói: “Tiểu Thuận Tử, ta không có khổ sở a, ngươi có đúng hay không nhìn lầm rồi? Chủ tử ngươi rất hảo.”

“Vương gia, ngươi không nên tái lừa dối bản thân, ta trước đây từng nghe qua, trên mặt một người có rất nhiều nụ cười bởi vì trong tâm có rất nhiều đau đớn. . . Bởi vì đau đớn, ngụy trang nở nụ cười, hết thảy đều chết lặng.”

Ta không nói gì. Tiểu Thuận tử lại tiếp tục: “Vương gia ngài cả ngày bức chính mình cười, sở dĩ vì muốn trốn tránh cái thống khổ thường nhân không thể không thừa thụ. Người khác nhìn Vương gia ngài ra vẻ rất kiên cường, bởi vì lúc người khác nhìn, ngài chuyện gì cũng mỉm cười đối mặt, nhưng trên thực tế ngài là một tâm linh yếu ớt nhất trên thế giới, chỉ là ngụy trang lâu dài khiến người khác khó phát hiện ở sâu trong tâm ngài đã bị tổn thương mà thôi.”

Tiểu Thuận Tử dừng một chút, rồi nói: “Vương gia, nô tài tuy rằng không thể giúp người giải quyết toàn bộ vấn đề, thế nhưng ta có thể lắng nghe tiếng lòng của người, Vương gia, nghe nô tài khuyên một câu, không nên đem mọi chuyện đều chôn dưới đáy lòng.”

Tiểu Thuận Tử thấy ta ngơ ngác, thở dài, đẩy cửa ra khỏi phòng.

Ta ngồi ở trên giường, nở nụ cười, Tiểu Thuận Tử, ta làm sao chẳng đây? Chỉ là, lệ này lưu cho ai? Ta lẳng lặng đợi, đợi hắn đến.

Quả nhiên, hắn tối nay lần nữa tới.

Ta vẫn cười nhìn hắn đi tới, hắn một câu nói cũng không nói, trực tiếp hướng ta nhào tới, thô bạo đem y phục xả hạ, hai tay thuận thế xuống, cầm phân thân trên tay, trên dưới xoa, đầu lưỡi trong miệng liên tục quấn lấy, tay kia quấy nhiễu bên trong, môi hắn ly khai ta, hắn khẽ cắn cái đó của ta, phân thân hắn dựng đứng lên, đem hai chân ta tách xa nhau, thô lỗ tiến nhập, co rút, co rút, mặc kệ bao nhiêu lần, đều đau quá.

Trong toàn bộ quá trình, ta cái gì thanh âm cũng không phát sinh, hắn cũng vậy, phóng thích dịch thể bạch sắc trong cơ thể ta, sau đó mặc quần áo rời đi, thế nhưng ngày hôm nay hắn liếc mắt nhìn ta, đối ta nói: “Tiểu tiện nhân, ngươi cư nhiên cười được!” Nói xong xoay người đi ra.

Hắn đi rồi, ta dùng gương đồng nhỏ nhìn chính mình, xâm phạm đến thế này còn người nghiêng nước nghiêng thành như vậy, đúng như hắn lời hắn, ta thực sự là ti tiện a, hai tay che lấy mặt, cất tiếng cười to, vừa cười vừa nói: “Ha ha ha! Ta thực sự là ti tiện, ha ha ha…”

Tuy rằng cười, thế nhưng nước mắt tràn nhãn mi.

Tiểu Thuận Tử nghe tiếng cười lập tức tiến đến, thấy ta nằm trên giường, y phục cũng không mặc, cứ như thế phơi bày, thế nhưng thấy nước mắt ta, quỳ gối bên cạnh ta, yên lặng chờ ta.

Ta đình chỉ tiếng cười, thế nhưng nước mắt chính không ngừng theo kẽ tay chảy xuống, ta đối Tiểu Thuận Tử quỳ bên cạnh nói: “Tiểu Thuận tử, ta rốt cục biết nước mắt ta vì ai mà lưu rồi, không phải vì người khác, mà là vì bản thân hèn hạ như vậy.”

Tiểu Thuận Tử nghe xong ta nói, khóc nức nở nói: “Vương gia… Khóc đi… Cho dù như vậy, ngươi cũng có lý do để khóc…”

Hắn sau khi nói xong, đứng lên đối ta nói, “Vương gia, ta đi giúp ngươi chuẩn bị nước tắm.”

Nói xong đã đi ra ngoài đóng cửa thật chặt, ta nghe thấy tiếng đóng cửa, lớn tiếng khóc, rất lớn tiếng, bởi vì hảo không cần thút hít, tất cả từ lâu lưu ở trong lòng cùng nước mắt phóng thích ra.

Nguyên lai ta cũng còn có thể khóc.

.

2 thoughts on “[Vô ái song tử] Chương 13-14

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s