[Vô ái song tử] Chương 19-20


Vô ái song tử

Chương 19 – Chương 20

Trans: QT

Edit: Rai

 

Đệ thập Cửu lễ

.

.

 

Vị đại nhân tới bắt ta tên là Hàn Nghiêm. Ta theo phía sau hắn từ hậu hoa viên đến thư phòng Lạc Ảnh.

 

Tới cửa, hắn gõ cửa, sau đó lớn tiếng báo cáo “Bẩm báo hoàng thượng, Tiêu Mộng Nam đã tới.” Nghe bên trong cánh cửa có người nói: “Dẫn hắn đến!” Thanh âm của hắn khiến ta cảm thấy xa lạ.

 

Ta theo Hàn đại nhân đi vào, thấy Lạc Ảnh mặc long bào, ngồi ở thư trác nhíu mày, biểu tình thập phần trầm trọng.

 

Ta quỳ gối phía trước thư trác, đợi hắn lên tiếng, thời gian từng giây từng phút trôi qua. Chúng ta vẫn duy trì trầm mặc.

 

Một canh giờ qua, hắn đối ta nói: “Mộng Nam, ngươi vì sao muốn khi dễ Tịch Nam?”

 

Ta vừa nghe xong, thấy mù mịt. Khi dễ? Ta lúc nào khi dễ Tịch Nam? Ngay cả chính ta cũng không rõ.

 

Hắn thấy ta không nói, đối ta nói: “Mộng Nam, ngươi thành thật nói, ta sẽ không tức giận với ngươi.”

 

“Lạc Ảnh, trước khi ta trả lời câu hỏi của ngươi, ngươi hãy giải đáp cho ta một vấn đề.”

 

Trên mặt hắn hiện lên một tia không hờn giận, không kiên trì nói với ta: “Nói mau.” Hắn đợi vấn đề của ta.

 

Ta lãnh tĩnh hỏi hắn: “Ta cũng là thế thân của Tịch Nam phải không?” Ta dùng nhãn thần lạnh lùng nhìn hắn, đợi hắn trả lời.

 

Hắn nhìn vào mắt ta: “Điều không phải, ngươi là Mộng Nam, không phải Tịch Nam.” Hắn lạnh lùng trả lời.

 

Ta thấy trong mắt hắn, khi hắn đang nói câu kia, thì nhãn thần rõ ràng mê man.

 

Ta cười nhạt, câu trả lời của ngươi nhượng ta biết vận mệnh chính mình sau này.

 

Ta đối Lạc Ảnh lãnh ngữ: “Lạc Ảnh, ta tuy rằng quen biết ngươi không lâu, thế nhưng thần thái lúc ngươi nói dối ra sao, ta vẫn rất rõ ràng. Được rồi, hiện tại ta trả lời câu hỏi của ngươi, không sai, đúng vậy, là ta khi dễ Tịch Nam.”

 

Hắn kích động đối ta nói: “Ngươi vì sao muốn khi dễ hắn? Hắn tốt xấu cũng là ca ca của ngươi.”

 

“Ha ha! ! Ta khi dễ hắn là bởi vì ta không cao quý bằng hắn, cái lý do này có thể đi! ! Ha ha! !” Ta cười to, thế nhưng lòng đau đến phát run.

 

Hắn khổ tâm van nài nói với ta: “Ngươi cũng là một Vương gia, còn có cái gì bất mãn?” Hắn nhìn ta.

 

Ta cũng nhìn hắn: “Bất mãn? Ta đương nhiên là có bất mãn! Ngươi thì biết cái gì? Ta tuy rằng thân là Vương gia! Thế nhưng ta có quyền lực của một Vương gia không? Ta chỉ là một người đội mũ Vương gia, một tên nam sủng đê tiện ! ! So với nữ nhân còn đê tiện hơn! Ta đương nhiên là bất mãn! !”

 

Hắn đối ta rống giận: “Không nên không biết xấu hổ! Người!”

 

Hàn Nghiêm từ ngoài cửa đi vào, Lạc Ảnh đối hắn nói: “Giải hắn vào thiên lao! Không có mệnh lệnh của ta ai cũng không có thể tiếp kiến!”

 

Hàn Nghiêm và thuộc hạ của hắn kéo ta từ dưới đất đứng dậy, lúc ta xoay người đi đối hắn n ói: “Lạc Ảnh, ngươi sẽ hối hận!”

 

“Không được gọi Lạc Ảnh!” Hắn đem chén trà trên bàn hướng ta, bất thiên bất ỷ đánh trúng trên đầu.

 

“Ba” cái chén vỡ ra trên mặt, máu ta không ngừng chảy ra ngoài. Ta cũng không muốn lau, cứ để nó tự nhiên chảy xuống. Trên đường ta và Nghiêm đại nhân đi đến thiên lạo, một đường đều là máu.

 

Ta bị giam vào một gian có cửa sổ, trong phòng giam mặt đất ẩm ướt, không có gì có thể che lại, ngoại trừ đống rơm rạ đã mốc meo.

 

Ta hai tay ôm vai ngồi ở một gốc, đem chính đầu mình vùi vào giữa cánh tay.

 

Tự giễu nói: “Ha hả, ta chung quy bất quá chỉ là một thế thân. Ở nơi nào đều như nhau.” Con mắt mông lung, lúc này mới phát hiện ra ta đã lã chã rơi lệ, nước mắt chỉ không kìm được cứ chảy ra ngoài.

 

Ba ngày, ta ở chỗ này đợi ba ngày, không có thấy bất luận kẻ nào, ngoại trừ giam công đưa cơm tới cho ta.

 

Ba ngày này ta mỗi ngày đều ngồi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ nhỏ, từ lúc bình minh đến khi trời tối. Ta dần dần phát hiện, bầu trời lại mỹ lệ như vậy.

 

Ta ngồi ở phía trước cửa sổ, hầu như không nhúc nhích, cũng không ngủ được. Bởi vì nếu như ngủ, trước mắt sẽ hiện lại đoạn thời gia ta bị bán đến “Hồi Dạ Hương”, ta bị đưa tới Hoa Phong Quốc làm con tin, bị Lạc Ảnh cường bạo.

 

Mỗi ngày nhìn cảnh sắc đồng dạng, mới biết được, ta là tịnh mịch như vậy, thế nhưng nào có ai bồi ta, ta chỉ một người thế thân nhỏ bé không đáng kể.

 

Ngày thứ tư, trời đã sáng rất lâu, có hai vị giam công đem ta dẫn đi, vòng sắt trên chân chạm vào mặt đất phát ra tiếng đinh đinh đang đang. Tới một gian phòng hôi ám chỉ có một ngọn đăng nhỏ, ta thấy được rất nhiều hình cụ, rất nhiều loại roi, không thì rất nhiều đại thiết bổng rất thô, còn có thật nhiều thật nhiều.

 

Ta biết những cái này đùng để làm gì. Bởi vì ta ở Hồi Dạ Hương đã thấy qua những loại này, ta thấy người dùng những thứ này để nghiêm phạt các tiểu quan không nghe lời, nhưng mà dùng đến thì không phải hôn mê thì cũng là tử vong.

 

Ta nghĩ tới thân thể liền không ngừng run, ta nghe có người nói: “Ta đã đem người tới.” Ta ngẩng đầu lên, thấy một người chầm chậm từ bóng tối đi đến.

 

Ta thập phần khiếp sợ, bởi vì người kia cư nhiên là Lạc Ảnh. Ta xem thấy hắn cầm một cây roi.

 

“Lạc…” Ta nói còn chưa xong. Hắn liền đối người xung quanh nói: “Đem hắn cởi hết treo lên.” vô tình nói.

 

Ta bị người khác cởi sạch, lại bị người cột hai tay lại treo lên. Hắn từ đầu đến cuối không liếc mắt nhìn ta. Ta cũng không phản kháng, ta biết phản kháng cũng chỉ là vô ích.

 

Hắn đem rơi ướt nước, diện vô biểu tình nói với ta: “Roi này là trẫm đặc biệt chế tác, bởi vì ngươi không thể chảy máu. Cho nên roi này không để lại vết thương, chỉ có cảm giác đau đớn mà thôi.”

 

Trẫm? Ngươi đã sửa đổi lại a.

 

“Vì sao phải đối với ta như vậy?” Ta mê man nhìn hắn.

 

“Vì sao? Bởi vì ngươi thương tổn Tịch nam. Ngươi biết cảm nhận của Tịch Nam đối với trẫm có bao nhiêu quan trọng không?” Hắn nắm lấy tóc ta,  ta nhịn đau nói: “Cái gì khiến ngươi thay đổi lớn như vậy? Lạc Ảnh?”

 

Hắn càng nắm chặt tóc ta rống to hơn “Không phải đã nói không gọi Lạc Ảnh rồi sao? Ngươi có tư cách gì để gọi?”

 

“Tư cách? Ha hả, chỉ bằng ta là thế thân của hắn! !” Ta vừa nói xong, hắn liền đem roi “Ba” đánh trên người ta, ta kêu lên một tiếng.

 

“Thay đổi? Ta đây nói cho ngươi, ta căn bản là không có thay đổi, trước đây trẫm đối với ngươi tốt bất quá chỉ vì ngươi là thế thân của hắn, nếu hắn đã trở về, ngươi tất nhiên là vô ích.” Nói xong liền đánh thêm vài roi.

 

Ta vốn ở đây không ăn không uống, thân thể so với trước đây càng yếu. Cho nên mới vài roi, ta đã ngất xỉu.

 

Đột nhiên một thùng nước lạnh đổ trên đầu ta. Ta giật mình tỉnh giấc, mông mông lung lung thấy hắn thay đổi hình cụ khác, đó là một cây thiết bổng rất thô, thấy xong, trong nháy mắt thanh tỉnh. Ta lắc đầu, thế nhưng hắn không để ý đến. Đối người bên cạnh nói: “Đem hai chân hắn giơ lên, ngươi đem thiết bổng cắm vào. Nhớ kỹ, không được ngừng lại.”

 

Bọn họ tiếp nhận vật, một người đem hai chân ta tách xa nhau, một người khác đem thiết bổng xuyên vào bên trong ta, ta nguyên tưởng vốn mình có thể chịu được, thế nhưng lúc bị cắm vào ta biết ta thật ấu trĩ. Ta kêu thảm thiết một tiếng.

 

Hắn đối ta nói: “Thế nào? Vật thấm lạc tiêu thủy *nước ớt =|* cho ngươi cảm giác không hảo sao.”

 

Ta dùng hết khí lực giãy dụa thân thể, thế nhưng thiết bổng vẫn cứ vô tình cắm vào sáp ra. Ta nước mắt rơi lệ chảy xuống. Ta vô lực nhìn về phía hắn. Thế nhưng hắn cho ta chỉ là một bóng lưng.

 

Hắn đi, lòng cũng nát.

 

Ta đình chỉ giãy dụa, đình chỉ thét gào, đình chỉ tất cả phản kháng. Yên lặng tiếp thu tất cả.

 

Nguyên lai, ta thực sự chỉ là một người thế thân bé nhỏ không đáng kể, có thể có cũng có thể không. Tiêu Vọng phản bội, vô tình của ngươi. Nhượng ta hiểu được chân lý của thế giới này.

 

Chỉ có tiếp thu tất cả, ta mới không cảm thấy đau đớn.

.

.

Đệ nhị thập lễ

.

.

Một ngày lại một ngày, mỗi ngày cũng chỉ là những sự việc như nhau. Duy nhất không đồng dạng chính là hình cụ cho ta mỗi ngày đều thay đổi.

 

Bị roi đánh, bị thiết bổng đâm, dùng châm đã bị thiêu hồng cắm ở trên người, hạ bán thân bị vòng sắt vây trụ. Rất nhiều rất nhiều, không tài nào kể hết.

 

Hắn mỗi ngày đều đến xem ta bị hành hạ. Mỗi ngày đều tăng thêm tân thương. Vết thương cũ và vết thương mới đầy trên cơ thể ta, ngay cả những người thi hình cũng không đành lòng nhìn ta như vậy, đối hắn hỏi phải làm sao bây giờ. Hắn cười nói: “Tiếp tục, không được dừng lại.”

 

Ta muốn gọi, ta muốn khóc, thế nhưng, ta đã không nói, đã không có cảm giác. Ta yên lặng tiếp thu tất cả. Cho dù hắn dùng biện pháp gì, ta cũng sẽ không hôn mê. Mỗi ngày mở to con mắt trống rỗng. Yên lặng nhìn hắn.

 

Ta không ăn cơm, hắn gọi người mở miệng ta ra, đem cơm nhét vào.

 

Hắn nhìn thấy như vậy, càng thêm tức giận, kêu hai mươi mấy người đến, đem ta thượng.

 

Sau một thời gian, hắn mỗi ngày hành hạ ta, bắt đầu gọi người đến thượng ta rồi mới dùng hình cụ hành hạ ta.

 

Ta mỗi ngày càng thêm gầy gò, hắn mỗi ngày càng thêm nóng nẩy. Hắn gọi người ngày ngày  đem canh nhân sâm cho ta uống. Bức ta ăn.

 

Có một ngày, ta ở trong phòng giam ngồi nhìn cửa sổ, lẳng lặng nhìn ra ngoài. Bầu trời màu lam, có đôi khi có vài con chim ngoài cửa bay vào, đậu trên vai ta, ta đối chim nhỏ cười cười.

 

Vừa vặn hắn đến xem ta, thấy ta đối chim nhỏ cười đến xán lạn như vậy. Hắn lệnh người phong tỏa cửa sổ lại. Thế nhưng ta vẫn ngồi nhìn trước cửa sổ, giống như có thể thấy được bên ngoài.

 

Ngày hôm nay hắn vẫn theo lẽ thường đem ta đến gian phòng đầy hình cụ kia, chiếu lệ cũ gọi người tới. Ta ngày hôm nay tâm tình đặc biệt hảo, lúc người khác vây quanh, ta đối hắn cười cười.

 

Ta ở giữa khẽ hỡ của người khác thấy thân thể hắn run lên. Ta biết, hắn rất tức giận.

 

Tới buổi tối, ta bị đưa về gian phòng không còn trời xanh, lúc bọn họ chuẩn bị bức ta ăn. Ta chậm chậm đi tới, cầm chén lên, ngồi ở phía cửa sổ không gió, từng chút từng chút đem đồ ăn vào.

 

Bọn họ rất kinh ngạc, ngay cả hắn cũng không ngoại lệ.

 

Từ lúc đó, vô luận hắn gọi ta làm cái gì, ta cũng nghe lời không trái lại, trên mặt vẫn mang một vẻ tươi cười.

 

Có một ngày, bọn họ đem cơm tống ở trước mặt ta, rồi xoay người ly khai. Bởi vì biểu hiện của ta gần đây, khiến cho bọn họ thả lỏng cảnh giác.

 

Sau khi ta thấy bọn họ ly khai, ta cầm chén nhẹ nhàng đập vỡ, cầm lấy một mảnh nhỏ sắc bén, cười đem lướt trên cổ tay.

 

Một đường thật sâu, máu không ngừng chảy ra. Ta cười nhìn nó từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất.

 

Lúc hắn tới, thấy trên người ta đầy máu, vội vã gọi người mở cửa, thấy vết cắt trên cổ tay ta, liền bảo người bên cạnh “Nhanh đi truyện Vương thái y nhiều! Nhanh đi!”

 

Hắn đi đến ôm lấy ta, đem y phục của ta kéo xuống buộc trụ tay của ta.

 

Ta cười nhìn ngoài cửa sổ, hắn hô hoán gọi tên của ta.

 

Ta quay đầu lại, cười nhìn hắn, chỉ vào cửa sổ bị phong lại: “Hoàng thượng, ngươi xem, bầu trời màu lam có chim nhỏ bay qua, thật là đẹp mắt.”

 

Ta kéo y phục của hắn, đối hắn nói: “Ngươi xem, nó hảo hài lòng, hảo tự do.” Hắn kéo tay của ta, đối ta nói: “Không cần nói nữa, vương thái y lập tức đến đây.”

 

Ta vẫn như cũ nhìn cửa sổ tự nói với bản thân: “Hảo tự do, nếu như ta cũng như vậy thì tốt rồi.”

 

Một hồi, vương thái y chạy tới, nhanh chóng giúp ta băng bó vết thương. Có thể là do mất máu quá nhiều, rốt cục mê man thiếp đi.

 

Ta gặp một cơn mộng, mộng chính biến thành chim nhỏ, trên trời xanh bay lượn. Thế nhưng bay không bao lâu, thì rơi xuống.

 

Ta mở mắt, thấy Tiểu Thuận Tử đã lâu không gặp.

 

Ta đưa tay sờ gương mặt hắn, nhìn hắn khóc. Hắn khóc rất thương tâm, vì sao vậy?

 

Hoàng hậu đi tới ôm lấy ta, ở bên ta khóc nói: “Xin lỗi, xin lỗi, đều là ta vô năng, không thể cứu ngươi, xin lỗi, xin lỗi ”

 

Ta sờ sờ đầu của nàng, tỏ ý an ủi. Nàng kinh ngạc nhìn ta nói: “Hảo đệ đệ của ta, ngươi không có chuyện gì phải không?”

 

Ta cười gật đầu. Vương thái y đi tới đối ta nói: “Tiêu công tử, ta đã giúp ngươi cầm máu, thế nhưng thỉnh phải cẩn thận a.” Ta nhìn trên cổ tay, bị một tầng vải bố bao lấy.

 

Mới nói xong, ta thấy hoàng thượng đi đến. Ta gian nan đứng lên, quỳ xuống, cười đem y phục cởi.

 

Mọi người thấy, lập tức đem y phục ta mặc vào. Thế nhưng ta lại cởi xuống tới, hoàng hậu đem y phục ta ôm chặt, đối hoàng thượng nói: “Hoàng thượng, nô tì thỉnh cầu ngươi ra ngoài nhanh lên.” Hắn sửng sốt một chút, nhanh chóng đi ra ngoài.

 

Hoàng hậu đối ta nói: “Đã không còn chuyện gì rồi.”

 

Bọn họ bả ta đỡ lên giường. Nói ta ngủ một chút.

 

Ta đang ngủ, thế nhưng lại mộng, mộng chính mình biến thành chim nhỏ rồi rơi xuống.

 

8 thoughts on “[Vô ái song tử] Chương 19-20

  1. Ta moi xem xong truyen nay nang a. Doi voi mot nguoi sap chet ma doi xu tan khoc nhu vay that la lam ta kinh hai, con hon la doi xu voi ke thu nua.

  2. tớ rất đồng ý với ý kiến của bạn nếu như anh Lạc Ảnh muốn tốt với anh Mộng Nam thì để anh chết đi có lẽ lại tốt hơn.
    Tuy nhiên tớ lại nghĩ đến Tịch Nam tên đó là kẻ đáng chết hơn Mộng Nam nhiều ( ghét nhất tên này) nếu không có hắn thì có lẽ Mộng Nam lúc cuối đời sẽ sống vui hơn một chút

  3. chời ơi…. tăng xông…. máu dồn tới não rồi
    !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    cái gì thế này, ở đâu ra loại ng` thế này? Ơ hay, thế hóa ra cả 2 thèng vua thèng nào cũng khốn hết à? 1 thèng thì vô đạo đức 1 thèng thì mù mắt, vậy ra LA thà yêu cái thèng ko ra gì đó còn hơn yêu MN bề ngoài giống y chang nhưng tâm tốt hơn ngàn vạn lần à? Ơ, khiếu thẩm mĩ bị con gì gặm mất rồi sao? *khói bốc lên đầu*
    thầm nghĩ lẽ ra ng` bị vứt cho dân nuôi phải là thèng caca mới đúng – –

  4. “thế thân” <~ trời ơi là trời…đọc 2 chữ này thôi ta khóc luôn.Ta thấy t Tịch Nam éo có jì đễ đág mà yêu,hở 1 chút đi mách Lạc Ảnh,hở 1 chút là xem đệ đệ song bào mà sỉ vả rồi còn hèn nhát nữa…cùng là anh em mừ sao 2 ng số khác nhau thế :(( t Tịch thì đc cưg chìu,vương quyền của cải thứ j cũng có còn t Nam thì…chỉ là thế thân mà còn bị ngược nữa…híchíc oaoa…tại văn phong nàg viết ng.c hay quá mà ta kìm nc mắt hơm đc nè :((( thôi thanks nàg đã edit…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s