[Tương tư đoạn] Đệ nhất chương


Tương tư đoạn

Trans: QT

Edit: Rai

Đệ nhất chương – Hồi thủ ( Quay đầu)

Có nhiều lúc khi người và người tương ngộ chỉ là bởi vì một người quay đầu lại, có lẽ là đúng, có lẽ là sai; có lẽ là ngẫu nhiên, có lẽ là đã định trước.

Thập nguyệt cuối thu, Dương Châu thành, Giang phủ.

“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái. Lễ thành, đưa vào động phòng!”

Nguyên bản đại thính an tĩnh nhất thời náo nhiệt lên, theo tiếng tí tí tách tách tấu lên một bản hỉ nhạc, tân lang với vẻ mặt vui mừng ôm lấy thắt lưng của tân nương , mọi người chung quanh đều ồn ào, vây quanh lấy đường lễ. Trong lúc nhất thời, thanh âm lớn đến khiến lỗ tai đau nhức.

Đông Ly Huyên trường trường thở dài, vẫn ngồi yên vị không nhúc nhích, đầu ngón tay thon dài chẫm rãi sờ quanh mép chén rượu, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.”Hân a, ta nói, này thế nào cũng là một lễ hôn yến không nên nháo đến thành cái dạng này đi? Hai người an an tĩnh tĩnh không phải là tốt rồi sao? Làm khó người khác cũng là làm khó bản thân mình, thật là!”

Bị gọi tới tên, Đông Ly Hân tiện tay nhấc bình thay ca ca rót rượu, cười: “Bọn họ chỉ là muốn tuyên bố hạnh phúc của mình mà thôi, dù sao cũng không phải ai cũng có thể được như bọn họ vậy.” Nhìn trên mặt Đông Ly Huyên lộ vẻ không kiên nhẫn, hắn tiếu ý càng đậm, “Ta nói ca a, ngươi tốt xấu cũng ngồi đến kết thúc chứ? Nói như thế nào, Giang gia cũng đã thay mặt sơn trang làm việc nhiều năm như vậy, không công lao cũng có khổ lao, đặc biệt là Giang Tử Tầm, vài năm này nếu không có hắn, sinh ý bên này ai tới quản!” Muốn chạy, cửa cũng không có!

“Không được, ta nhớ Diệc Tinh. Ngươi hẳn cũng rất nhớ Thôi Vân?” Đông Ly Huyên nhất thiêu mi.

Đông Ly Hân không chút suy nghĩ,  hướng đến  đại ca mình đá một cái, nhìn thấy hắn phòng bị không kịp ôm lấy chân thẳng trừng mắt, xán lạn cười: “Ai nói ta nhớ tới hắn?”

“Tiểu tử thối, ngươi muốn chết hả!” Đông Ly Huyên trừng hắn liếc mắt, nhưng không uy lực gì, “Sớm biết vậy đã đem Thôi Vân và Diệc Tinh đến đây. Chỉ là hai người hầu, cũng không làm người khác chú ý… Huống hồ, người của hội thế sơn trang còn sợ thấy không được sao!”

Đông Ly Hân chỉ nhún vai: “Không tất yếu phải phiền phức, bản thân ít rước lấy là được. Lần này trong triều đình cũng có người tới, ngươi không sợ, ta cũng không muốn bị những người đó quấn lấy.”

“Hân…” Đông Ly Huyên có điểm ngoài ý muốn nhìn vẻ mặt tươi của đệ đệ hơi nhíu mày, đã bao lâu, Hân mười bảy tuổi tham gia khoa cử, vào triều làm quan cũng bất quá một năm, hôm nay đã bắt đầu chán ghét triêu dã *triều đình và dân chúng* rồi sao? Đương sơ quyết định để hắn vào triều, có đúng hay không một sai lầm?

“Bớt xem ta là tiểu hài tử, bản thân ta quyết định quyết không hối hận! Đám lão già kia thế nào có thể là đối thủ của ta!” Đông Ly Hân nhìn dáng dấp ca ca, không khỏi buồn cười, nhếch mi, trên mặt lộ vẻ tự tin cùng ngạo khí.”Tới đây, chúng ta huynh đệ cùng…”

Lời còn chưa dứt, bất chợt dừng ở bên môi.

“Làm sao vậy?” Đông Ly Huyên ngẩn người, vừa nhấc cánh tay thấy hai mắt đệ đệ thẳng tắp nhìn về phía sau mình, sắc mặt tái nhợt.”Hân, làm sao vậy?”

Đông Ly Hân tựa hồ lúc này mới ý thức được bản thân vừa làm cái gì, vội vã cười: “Không, không có việc gì.” Hắn nhấc bầu rượu, rót đầy chén rượu trước mặt, “Tới đây, chúng ta huynh đệ cùng uống một chén!”

Đông Ly Huyên trong lòng khẽ động, trên mặt bất động thanh sắc mà cười, nâng chén rượu: “Hảo!”

Nhìn đệ đệ ngửa mặt mà cạn, hắn cũng đem chén rượu đặt bên mép môi, mượn khe hỡ giữa tay áo trứ y, hướng đến chỗ đệ đệ vừa nhìn.

Nơi đó chính là cửa hông của đại thính, một thiếu niên đang bước từ cửa ra ngoài, tay trái ôm lấy một vật kỳ quái, tay phải đỡ tường, bước đi rất chậm, gió thổi qua tóc mai cũng y, cư nhiên khiến Đông Ly Huyên nghĩ có mấy phần vị đạo tang thương.

Đó là ai? Người quen của Hân sao? Một chút nghi hoặc, vùng xung quanh lông mày Đông Ly Huyên bất giác liền tự nhíu, nhưng như trước bất động thanh sắc tự rót cho mình chén rượu đầy.

Đông Ly Hân cũng không nghi ngờ cái gì, chỉ chốc lát sau vừa vẻ mặt tươi cười vừa nói cái gì, Đông Ly Huyên cũng rốt cuộc nghe không vào.

“Không được, nháo động phòng sẽ không để yên, ta đi ra ngoài hóng gió, nếu như Giang lão hỏi, thì nói ta không chịu nổi rượu lực, ngày mai trở lại bồi tội hắn!” Qua một lúc, hắn rốt cục nhịn không được, nói một tiếng, đứng lên liền đi, như là sợ bị người khác ngăn cản.

Đông Ly Hân thân thủ liền muốn kéo hắn, nhưng tựa hồ đột nhiên nghĩ đến cái gì, tay cứng đờ ngừng giữa không trung, không tái nói một tiếng.

Hành lang lãnh lãnh thanh thanh cùng náo nhiệu ở nhất ốc làm sinh đôi ngăn cách, Đông Ly Huyên vừa ra khỏi cửa, liền giảm cước bộ, tả hữu nhìn, dễ dàng tìm được người bên mép tường đi hướng đến hồ sen.

Lâu như vậy, thiếu niên đó cũng chỉ bước không đến năm mươi bộ, phát hiện này khiến Đông Ly Huyên không khỏi nhiu mi.

Tới gần nhìn, mới phát hiện trên tay thiếu niên đang ôm cư nhiên là một huyền cầm, hình dạng tuy rằng cổ quái, nhưng liếc mắt có thể thấy được đó là dùng thượng đẳng tử đàn mộc điêu khắc tạc mà thành, cầm huyền ở dưới ánh trăng thiểm thiểm chiếu sáng, chỉ sợ cũng là một vật cực trân quý.

Niên thiếu nhu thuận mái tóc dài với dây buộc bạch sắc ra sau, chỉ còn một ít tóc mai phiêu lạc, cự ly gần, mới phát hiện y cư nhiên tiêm tế bất ngờ, một thân trường y nhạt ma sa *vải lanh* sạch sẽ, gió thổi qua thì càng nghĩ đến như một khoảng không.

Đông Ly Huyên trong lòng khẽ động, chưa phát giác ra bản thân nhìn đến nhập thần. Không biết là bộ dạng như thế nào? Nói không chừng vừa quay đầu lại, sẽ phát hiện ra nguyên lai là nữ tử.

Hành lang đã hết, chỉ còn một bước là đi lên cầu của hồ sen, niên thiếu  đột nhiên ngừng lại, không quay đầu, chỉ là nhẹ giọng hỏi: “Chẳng biết các hạ là ai, tìm tại hạ có việc gì?”

Đông Ly Huyên sửng sốt: bản thân luôn tự hào với cước hạ công phu, một đường đi che giấu vô cùng tốt, như vậy, y cũng phát hiện ra sao?

Nín thở đợi một hồi, lại nghe thấy thiếu niên thở dài: “Nơi này chỉ có ta và người, các hạ không cần tái né.”

Tự biết không thể trốn tiếp, Đông Ly Huyên từ một bên đi ra, chậm rãi đi tới trước mặt thiếu niên, nhưng vừa chạm đến dung nhan trước mặt thì hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Dưới ánh trăng, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ không chút nào thua kém nử tử. Lông mi dài cong lên làm cho song nhãn một chút nhu mị, hơi rung động, dưới mi là một đôi mắt chứa đầy khoảng không đến trong veo, chỉ có đôi môi hơi mỏng hơi ướt, mới khiến người khác nghĩ đây là người. Vốn là lộ ra một gương mặt nử tử, nhưng giữa dung mạo kia, nữ tử cũng vô pháp có được thanh lãnh tuấn dật.

“Ngươi… Là người?” Lăng lăng nhìn một lát, Đông Ly Huyên vỏn vẹn chỉ có thể xuất ra một câu, lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền thấy hối hận. Tự hỏi tài tử giai nhân đại giang nam bắc cũng gặp qua không ít, nhưng cư nhiên lần đầu lại vì dung nhan của một nam tử mà ngây dại.

Niên thiếu đầu tiên là sửng sốt, lập tức một mạt tiếu ý lóe lên trong khóe mắt, sau đó người liền run run, tiếng cười du dương nhu hòa từ bên môi phát ra, tựa hồ cả người đều đang cười, thiểm thiểm sinh quang. Đông Ly Huyên trong lòng khẽ động.

“Ta là Tọa Tiền Ái Tương bên cạnh thượng đế, lâu nay ngụ ở Cửu Hoa Sơn, hôm nay hưng khởi xuống trần gian, nhìn thấy bản tọa, đúng là ngươi nhờ phàm phu tục tử chi phúc!” Tiếng cười nhẹ dừng, niên thiếu nhấc tay, vẻ mặt nghiêm chỉnh mà nói.

“Ách?” Đông Ly Huyên cứ như vậy đứng yên, cái gì cũng không nên lời.

Niên thiếu lại một trận cười khẽ, một hồi lâu, mới ngừng lại được: “Lừa ngươi, ta là Hàn Lạc, còn ngươi?” Ngữ khí lúc đó, đã trở nên thân cận, không giống như vừa rồi “Các hạ tại hạ”.

Đông Ly Huyên lúc này khí mới chậm rãi đến, rốt cục nhìn thẳng vào niên thiếu tên Hàn Lạc, nói: “Đông Ly Huyên.”

“Huyên sao… Tế nhật chi bích, tên rất hay a.” Hàn Lạc nghiêng đầu cười, trên mặt nhưng không có kinh ngạc mà Đông Ly Huyên đoán trước.

Lúc này liền nhớ tới sắc mặt vừa nãy của đệ đệ, Đông Ly Huyên hỏi: “Họ Đông Ly, không nhận ra?”

“Hội thế sơn trang Đông Ly gia, thế nào lại không biết!” Hàn Lạc cười, “Trong triều đương quyền, võ lâm đứng đầu, hơn nữa trải rộng hiệu buôn các nơi, tại triều không cầm quyền đều có thế lực, thiên hạ cũng chỉ có hội thế sơn trang mà thôi, ta dù vô dụng, cũng biết đến.” Nghĩ một chút, liền bổ sung: “Ngươi là đại công tử của Đông Ly gia sao?”

“Ngươi biết đệ đệ của ta?”

Trên mặt Hàn Lạc không có bất luận biến hóa gì, chỉ có một nụ cười ấm áp như xuân: “Ai chẳng biết nói Đông Ly gia Huyên thiếu gia và Hân thiếu gia! Thế nhưng ta là tiểu nhân vật, thế nào lại quen biết nhị công tử của hội thế sơn trang.”

Nhìn biểu tình bình tĩnh của y, Đông Ly Huyên không khỏi buồn bực, Hàn Lạc tựa hồ không hề biết Hân, thế nhưng, vì sao vừa nhìn thấy y, thì sắc mặt của Hân trở nên tái nhợ? Chẳng lẽ bản thân hiểu lầm?

“A!” Hàn Lạc đột nhiên hô khẽ một tiếng, gọi suy nghĩ của hắn quay về, “Ngươi theo ta một đường, có việc sao?”

Đông Ly Huyên nhất thời thanh tỉnh, nguyên bản đi theo là vì đệ đệ, thế nhưng Hàn Lạc tựa hồ không nhận ra Đông Ly Hân, cũng có thể không muốn để mình biết y nhận thức Hân, như vậy, nhất định không để Hàn Lạc biết ý đồ của mình.

“Ta… Ta chỉ thị nhận sai người, tưởng cố nhân, cho nên…”

Đông Ly Huyên nói còn chưa nói xong, đối diện hồ sen truyền đến một tiếng gọi to: “Hàn Lạc thiếu gia!”

Hàn Lạc như là chấn động toàn thân, vội vã xoay người lại: “Chưa gì đã đến.” Cũng không quay đầu lại, chỉ là thấp giọng hướng Đông Ly Huyên nói: “Xin lỗi, ta phải lập tức trở lại.”

Nói rồi, hai tay y ôm chặt lấy huyền cầm tử đàn mộc, bước lên khúc cầu của hồ sen.

Đông Ly Huyên vốn muốn xoay người rời đi, rồi lại bị Hàn Lạc hấp dẫn. Chỉ thấy y tuy rằng trong miệng nói “Phải lập tức trở lại “, nhưng bước đi rất chậm, hơn nữa mỗi bước đi rất vừa khéo. Chỉ là, từ phía sau nhìn tới, chỉ thực sự nghĩ, y quả thực bước đi rất nỗ lực.

Tại sao có thể như vậy? Hơi nhíu mi, Đông Ly Huyên chưa phát giác ra bản thân nghĩ đến nhập thần.

“A ──” hồ sen đối diện đột nhiên thuyền tới một tiếng nữ nhân thét chói tai, Đông Ly Huyên nhất thời cả kinh, vừa ngẩng đầu, thấy Hàn Lạc mộ cước đụng vào thanh tay thấp bé của khúc cầu, cả người trọng tâm bất ổn rơi xuống hồ sen.

Không kịp nghĩ, Đông Ly Huyên đã một người phi thân hướng khúc cầu.

Chỉ thấy Hàn Lạc người chìm nổi giữa hồ sen, duỗi cánh tay trắng nõn như muốn bắt được cái gì, miệng vừa mở ra rồi lại hợp lại tưởng la lên nhưng lại không có âm thanh.

Đông Ly Huyên mũi chân điểm nhẹ tại thanh tay, tay phải nắm lấy cánh tay trái giơ lên của y, nhẹ nhàng kéo, theo tiếng nước động xôn xao, nhân nhi ướt đẫm liền rơi trọn vào cái ôm của hắn.

Hàn phong tháng mười thổi qua, Đông Ly Huyên chỉ có thể đơn giản xoa lấy người trong lòng đang run, trên tay cảm thụ được rung động tinh tế đơn bạc rất nhỏ nhưng không cách nào đình chỉ được khiến hắn không đành lòng đem người đẩy ra.

Chẳng qua bao lâu, Hàn Lạc đột nhiên giãy dụa, nguyệt sắc thanh lãnh chiếu xuống trên dung nhan vẫn còn mang hơi nước của y, chỉ có một mảnh tái nhợt.

“Cầm…” Thanh âm rất nhẹ rất nhẹ tựa hồ từ yết hầu tìm cách thoát ra, “Cầm của ta… Vãn Ngọc cầm của ta…” Như là rất sợ hãi, trong thanh âm của Hàn Lạc có hàn lãnh cùng run rẩy. Mang theo hai mắt tuyệt vọng và sỡ hãi không một tia tiêu cự, mờ mịt nhìn xung quanh, nhưng không có mục tiêu, chỉ nhẹ nhàng nháy mắt, lại có lệ từ khóe mắt bỏ quên. Y vô thố mà khai song thủ tìm kiếm, bị thanh tay đụng đến đau đớn cũng không thu hồi lại.”Vãn Ngọc cầm, Tư Nhi, cầm của ta…” Cúi đầu thanh âm trong đêm như tiếng kêu thảm thiết.

Đông Ly Huyên ngẩn người, lập tức nhìn quanh bốn phía, đối diện hồ sen là một nha hoàng trang phục thiếu nữ hoảng trương chạy tới, mà không xa trên tùng tùng lá sen, gác lên một vật méo mó, lại chính là cầm mà Hàn Lạc vừa mới ôm ở trong tay.

Chân một điểm nhảy, trong tay Đông Ly Huyên đã là một cây cầm, nha hoàn kia cũng chạy tới bênh cạnh Hàn Lạc, gắt gao kéo lấy y, trong miệng chỉ gọi “Hàn Lạc thiếu gia, Hàn Lạc thiếu gia” .

“Cầm của ta, cầm của ta…” Hàn Lạc giống như cái gì cũng không biết, chỉ là thì thào mà gọi.

“Cầm, cầm ở chỗ này, ở chỗ này!” Đông Ly Huyên không có thời gian nghĩ đến tình tự khó hiểu trong lòng, chỉ là cuống quít đem cầm đưa đến bên cạnh y, kéo tay y đặt trên cầm, không ngừng mà an ủi, “Đừng sợ, đừng sợ… Cầm ở đây, đừng sợ…”

Hàn Lạc như là bắt lấy được thủy thảo cứu mệnh, gắt gao đem cầm ôm vào trong lòng, hảo một trận, mới nghe được tiếng thở dốc hoảng loạn dừng lại.

“Cảm tạ ngươi đã cứu ta.”Trên người tuy rằng chật vật, Hàn Lạc vẫn là miễn cưỡng lộ ra một tia mỉm cười.

Nhìn y một thân ướt đẫm trong gió tựa hồ tùy thời mà ngã, Đông Ly Huyên chần chờ một chút, liền cởi ngoại y trên người, khoác trên người y, thấy y đẩy ra, nhịn không được thanh âm trầm xuống: “Khoác thêm, buổi tối hàn khí lạnh, gió thổi rất dễ sinh bệnh.”

Hàn Lạc miệng hé nhỏ, trong mắt như hiện lên nhất mạt kinh ngạc, lập tức cười, nắm chặt ngoại y: “Cảm tạ.”

“Ngươi… Ánh mắt của ngươi…” Do dự một hồi, Đông Ly Huyên rốt cục hỏi nghi vấn nãy giờ chiếm giữ trong đầu.

Hàn Lạc trên mặt không có bất luận dối trá nào, như trước vẫn cười: “Nhìn không thấy.”

Đông Ly Huyên nhìn dung nhan y tái nhợt nhưng thủy chung vẫn mang một nụ cười, nhìn hai mắt mờ mịt, bản thân cứ như vậy nhẹ nhàng một câu “Nhìn không thấy “, nhưng lại khiên hắn trong lòng một trận đau đớn không lý do.

Giống như là vì che giấu cái gì, Đông Ly Huyên quay đầu đi, rất nhẹ mà nói: “Xin lỗi.”

Sắc mặt Hàn Lạc càng tái nhợt, nhưng nụ cười vẫn như trước xán lạn: “Không quan hệ, không thấy cũng không chờ mong, cũng không cảm thấy thương cảm gì.”

“Hàn Lạc thiếu gia, cần phải trở về.” Nha hoàn kia tựa hồ không muốn chờ nữa, ở một bên giục nói.

“Hảo, hảo.” Hàn Lạc cười đáp ứng, “Huyên thiếu gia, cảm tạ ngươi đã cứu ta, y phục giặc sạch sẽ trả về, Hàn Lạc tiên cáo từ.”

Nhìn hai bóng người dần dần đi xa, tiêu thất trong bóng đêm, Đông Ly Huyên đột nhiên thấy vai trái một trận lạnh lẽo, cúi đầu nhìn, nguyên lai là bị thủy làm ướt, gió thổi qua, liền cảm thấy lạnh.

Đêm hôm đó, tiếng vui mừng ở Giang phủ vẫn ồn ào kéo dài đến đêm khuya, chỉ là Đông Ly Huyên lại nghe được tiếng đàn từng đợt rất nhẹ, nhưng liên miên không ngừng, như mang theo mội nỗi sầu bị như có như không, vang vọng một đêm, cho đến khi hỉ yến tan cũng không đình chỉ.

Hắn bất giác ra nhớ tới niên thiếu ôm cầm, rồi lại tự lắc đầu phủ định. Người ngay cả mù cũng có thể mỉm cười, thế nào lại có ưu sầu như vậy.

Vì vậy một đêm, vừa cười vừa thở dài, liền nhìn không thấy trong mắt đệ đệ nhất mạt lo lắng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s