[Tương tư đoạn] Đệ nhị chương


Tương tư đoạn

Trans: QT

Edit: Rai

Đệ nhị –  Cầm tư

“Huyên thiếu gia, người của Giang phủ tới, nói là thỉnh thiếu gia tới phủ.” Thân là một trong tứ dực hiệp trợ và chiếu cố hội thế sơn trang thiếu chủ, Diệc Tinh tuy rằng là nữ tử, cử thủ đầu túc *giơ tay nhấc chân* tự nhiên cũng không có e thẹn như nữ tử, trái lại tư thế oai hùng mạnh mẽ.

Đông Ly Huyên vừa sơ tẩy hảo, một bên mặc ngoại bào, một bên mặc Diệp Tịnh thay hắn bó phát kế *búi tóc*, “Trước hôn yến náo loạn lâu như vậy, hôm nay mới ngày thứ hai sau tân hôn, khách khứa đã đưa đi nhanh như vậy? Thế nào còn rãnh rổi đến xã giao cùng chúng ta… Bất quá ta cũng muốn tìm bọn họ hỏi chuyện… Được rồi, Hân đâu?”

Tay Diệc Tinh vẫn không ngừng, một bên đáp: “Hân thiếu gia còn chưa rời giường, Thôi Vân đã đi gọi. Huyên thiếu gia tìm Giang lão có việc?”

“Không, hỏi thăm người mà thôi.”

“Nói về tìm người, để người của biệt quán đi tìm cũng không phải nhanh hơn sao?” Diệc Tinh hơi kinh ngạc, luận tìm người mà nói, thuộc hạ sơn trang trong biệt quán không thiếu nhân tài.

Đông Ly Huyên khóe môi khẽ nhếch, nở nụ cười: “Cái này sai rồi, ta điều không phải muốn tìm người. Hơn nữa, người này hỏi Giang gia là tối thích hợp nhất.”

“Nga?” Diệc Tinh nghi hoặc ứng thanh, vừa lúc thay hắn buộc phát đái *dây cột tóc*, cũng sẽ không hỏi thêm gì nữa.

Nhóm bốn người theo hạ nhân của Giang gia đến Giang phủ, nhìn thấy cũng không phải Giang gia lão gia, mà là Giang gia tân tôn đại thiếu gia Giang Tử Tầm.

“Giang huynh, tân hôn yến ngươi, thế nào nhanh như vậy đã bỏ tẩu phu nhân tới tìm chúng ta rồi?” Khách sáo đi vào đại thính, Đông Ly Huyên không khỏi cười nói.

Giang Tử Tầm tuổi chừng hai mươi lăm, cũng là tướng mạo đường đường, nghe hắn nói như vậy, cũng cười: “Khiến Huyên thiếu gia chê cười. Tân hôn cũng không thể bởi vì tư tình nhi nữ mà bỏ lỡ chính sự, huống hồ, lần này thỉnh nhị vị thiếu gia đến phủ, là vì hướng Huyên thiếu gia nói lời cảm tạ.”

“Nói lời cảm tạ?” Đông Ly Huyên ngẩn người, Đông Ly Hân một bên cũng một trận ngạc nhiên.

“Đúng, đêm thành thân của tiểu nhân hôm đó, may mà nhớ Huyên thiếu gia cứu biểu cữu tử *em vợ* của tiểu nhân.”

“Biểu cữu tử?” Đông Ly Huyên càng mờ mịt, một hồi lâu, mới tỉnh ngộ, “Ngươi là nói, Hàn Lạc?”

Giang Tử Tầm gật đầu: “Đúng vậy, tiểu Lạc là biểu đệ thất tán nhiều năm của chuyến kinh *bà xã*, gần đây mới gặp lại, hài tử này tựa hồ chịu không ít khổ, chuyết kinh cố ý để hắn ở trong phủ, đêm đó không phải nhờ có Huyên thiếu gia ra tay cứu giúp, chuyết kinh nhất định thập phần thương tâm, cho nên, hôm nay thiết yến riêng thỉnh nhị vị thiếu gia đến phủ, để tỏ lòng biết ơn.”

“Giang huynh quá khách khí, bất quá chỉ là cử thủ chi lao *tiện việc*, không cần để ở trong lòng. Dù sao, ta vốn cũng muốn vài ngày tới hỏi thăm quý phủ một chút, đêm đó rơi xuống nước, hắn sau khi trở về có bị bệnh hay không.”

“Ca, ta thế nào không biết ngươi hôm đó gặp chuyện kinh thiên động địa vậy chứ?” Một bên nghe được đến hồ đò Đông Ly Hân oai mắt nhìn ca ca mình, cười hỏi.

Đông Ly Huyên âm thầm trừng hắn liếc mắt: “Bất quá chỉ là tiểu sự, trở lại còn cần phải hướng ngươi báo cáo phải không?”

“Vâng, Vâng… Ta hảo hiếu kỳ người ngươi cứu là người như thế nào, khiến ngươi lâu như vậy còn để trong lòng! Không phải cái gì tuyện sắc mỹ nữ chứ?”

Kiếm trong tay Đông Ly Huyên khẽ đảo, chuôi kiếm gõ nhẹ vào ót Đông Ly Hân, tức giận mà nói: “Tiểu bổn đản, không có nghe thấy sao? Đó là biểu cữu tử của Giang huynh! Cái gì tuyệt sắc mỹ nữ chứ!”

Nhìn cảm tình hảo đến quá phận không coi ai ra gì mà đùa giỡn của hai huynh đệ *tiểu nữ thích đôi ca ca đệ đệ này lắm a :”>*, Giang Tử Tầm không khỏi buồn cười, cũng không dám làm càn, vội vàng nói: “Yến hội ở phía sau viện đã dọn xong, chuyết kinh và tiểu Lạc cũng đã ở đó, chỉ chờ nhị vị thiếu gia nhập tọa. Đến lúc đó,Hân thiếu gia có thể biết đó là người nào. Cũng không phải tiểu nhân người trong nhà khoe người trong nhà, biểu cữu tử này của tiểu nhân, thế nhưng là một nhân vật.”

“Vậy phải mau chân đến xem, Thôi Vân, Diệc Tinh, các ngươi cũng rất hiếu kỳ phải không?” Cười tủm tỉm quay đầu lại cung kính hỏi hai người đứng ở phía sau.

Nhìn chủ tử nhà mình hoàn toàn nhất phó một bộ dáng dấp tiểu hài tử, Thôi Vân và Diệc Tinh cũng không khỏi âm thầm thở dài, không thể tránh được mà đáp ứng: “Vâng.”

Mặc dù trước mặt Đông Ly gia huynh đệ bất quá chỉ là hạ nhân, Giang gia dù sao cũng là nhân gia đại hộ ở Dương Châu thành, đình đài lầu các cũng dạng tinh xảo, theo Giang Tử Cầm đi qua hành lang hoa kính, ngay cả Đông Ly Hân cũng nhịn không được kinh thán sự tinh tế của chế tác.

Một trận tiếng đàn yếu ớt xa xa truyền đến, trong suốt lãnh ngưng, thanh âm tựa hồ như băng tuyết mùa đông thong thả lưu động, bí ẩn, nhưng thủy chung không ngừng.

“Cái này… Rất quen thuộc…” Đông Ly Hân càng chạy càng chậm, đến cuối cùng cũng thẳng thắng dừng lại.

“Hân thiếu gia… Nghĩ quen thuộc?” Giang Tử Tầm có điểm ngạc nhiên hỏi.

Đông Ly Huyên quay đầu lại, cười nói: “Ngươi điều không phải không bao giờ nghe những cái này sao? Lần trước Vạn thừa tướng mời ngươi đến nghe ngươi cũng không đi.”

Đông Ly Hân trắng ca ca liếc mắt: “Quen thuộc chính là quen thuộc, không được sao?” Chỉ chớp mắt nhìn Giang Tử Tầm một chút, không nói cái gì.

Tiếng đàn đó vẫn liên miên không ngừng, Đông Ly Hân không đi, những người khác tự nhiên cũng ngừng lại. Chỉ thấy hắn thì thào tự nói: “Đào Hoa… Đào Hoa… Lạc tẫn Đào Hoa… Đúng rồi! Là 《 Lạc hoa oán 》!” Kêu to một tiếng, khiến mọi người đang chờ hắn không khỏi cả kinh. Đông Ly Hân cũng không phát hiện, chỉ là lại đi về phía trước, “Nhất định là 《 Lạc hoa oán 》, ta trước đây đã nghe…” Nói còn chưa xong, hắn tựa hồ ý thức được cái gì, bất chợt ngừng lại.

“Làm sao vậy?” Đông Ly Huyên hỏi.

Tựa hồ có trầm mặc trong nháy mắt, Đông Ly Hân quay đầu, nụ cười gần như linh hoạt: “Bí mật, dù sao ta nghe qua. Đi thôi, đi thôi, nhân gia đều đang đợi!”

Một mạch cầm thanh không ngừng, chỉ là không lâu sau thì thay đổi một nhạc khúc thủ nhẹ nhàng mà lưu chuyển.

Qua khúc kiều của hồ sen, lướt qua cổng vòm xây bằng đá vụn, mọi người ngây ngẩn một chỗ.

Trong đình viện nho nhỏ, một bàn yến hội đơn giản phong phú, tiếng đàn từ một bên yếu ớt truyền đến, chỉ thấy ở tâm viện dưới tán cây đã rơi rớt lá, một niên thiếu bạch y đang ngồi, trước mặt là một hòn đá thấp thấp trên đó là một thất huyền cầm tử đàn mộc có hình dạng kỳ quái, đầu ngón tay trắng nõn tại cầm đang bắt đầu chuyển động, dường như đang gẩy tại nhân tâm, gió thổi qua, y phục phiêu nhiên như tuyết, bên môi tựa hồ như có một tia tiếu ý, sắc mặt tuy là tái nhợt, nhưng càng làm cho nghĩ kinh diễm.

Đông Ly Huyên thấy ngây người, cho dù điều không phải mới gặp gỡ, nhưng ban ngày lại nhìn thấy Hàn Lạc, câu nói ngày hôm đó lại muốn thoát ra khỏi miệng.

Vậy mà phía sau truyền đến một tiếng hít thở mạnh trầm thấp, quay đầu lại, phát hiện ra là Diệc Tinh.

Nhưng tình tự trong mắt, điều không phải kinh diễm. Mà là kinh ngạc. Đông Ly Huyên trong lòng chấn động, bất động thanh sắc quét nhìn một mạch, trong mắt Hân và Thôi Vân, cũng là giống Diệc Tinh tương đồng kinh ngạc.Không lưu ý tới trong mắt Giang Tử Tầm, trong ánh mắt đó chỉ có tiếu ý, hơi kinh ngặc, Đông Ly Huyên nhìn hắn mỉm cười.

“Tiểu Lạc, khách nhân đều tới.” Giang Tử Tầm giương giọng, Hàn Lạc phản xạ thu hồi tay, một hồi lâu, mới mỉm cười, đứng lên.

“Biểu tỷ phu, biểu tỷ nói nàng lo lắng, đã đến trù phòng xem.” Vừa nói, Hàn Lạc chậm rãi từ sau ải thạch đi ra, hơi nghiêng đầu, tựa hồ đang nghe cái gì, sau đó chậm rãi hướng mọi người đi tới.

Giang Tử Tầm thấy thế, vô ý thức nhìn Đông Ly Huyên, lập tức đi lên trước, đỡ y đi tới trước mặt Đông Ly Huyên, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói: “Huyên thiếu gia ở chỗ này, hảo hảo nói câu cảm tạ.”

Nhẹ nhàng cáp thủ, Hàn Lạc cẩn cẩn dực dực hành lễ, thanh âm không cao, nhưng vừa vặn nhượng tất cả mọi người nghe được: “Buổi tối hôm trước may mắn nhờ có Huyên thiếu gia cứu giúp, Hàn Lạc mới giữ được cái mạng nhỏ, còn tìm lại được Vãn Ngọc cầm, đại ân đại đức, Hàn Lạc…”

“Chỉ việc nhỏ, không cần bận tâm, nhìn sắc mặt ngươi tái nhợt, hôm đó trở về, quả nhiên là bị bệnh?” Đông Ly Huyên nhất tâm nhớ tới hôm đó dáng dấp Hàn Lạc đơn bạc tựa hồ tùy thời có thể ngất đi, không đợi y nói hết lời, liền ngắt lời, hỏi.

Hàn Lạc ngại ngùng cười: “Cảm tạ Huyên thiếu gia quan tâm, chỉ là biết ngày hôm nay Huyên thiếu gia đến, có chút khẩn trương mà thôi, ngày đó có y phục của Huyên thiếu gia, thế nào lại sinh bệnh được!”

“Không có là tốt rồi.”

“Ta đã nói ca ngươi y phục hôm đó thế nào không thấy, nguyên lai là dùng để cứu người.” Đông Ly Hân một mực một bên trầm mặc đột nhiên ngắt lời nói.

Giang Tử Tầm vỗ đầu: “Thật đáng chết, đã quên cùng Hân thiếu gia giới thiệu. Vị này chính là biểu cửu tử của tiểu nhân, tên là Hàn Lạc.”

“Hàn Lạc sao…” Đông Ly Hân một bên lộ ra một vẻ tươi cười, ánh mắt chuyển hướng Hàn Lạc, “Ta là Đông Ly Hân… cầm đàn của ngươi rất khá, thủ vừa rồi, là 《 Lạc hoa oán 》 phải không?”

Hàn Lạc đầu tiên là hành lễ, lập tức nói: “Thủ khúc này chỉ là ngẫu nhiên nghe được, cũng không biết tên gọi là gì, bất quá 《 Lạc hoa oán 》 tên này, cũng xác thực thích hợp.”

“Có cơ hội đàn lại cho ta nghe, được không?”

“Đây là vinh hạnh của Hàn Lạc.”

Trong lòng có một trận phiền toái không biết nguyên do, Đông Ly Huyên nhịn không được ho nhẹ một tiếng. Đông Ly Hân ngẩn người, có điểm ngạc nhiên nhìn hắn.”Ca?”

Chính mình cũng tự trách hành động của mình, Đông Ly Huyên giật mình, một lúc cũng không biết nên nói cái gì.

May là lúc này Giang Tử Tầm mở miệng: “Xem, đồ ăn đều đã đem lên, thỉnh nhị vị thiếu gia nhập tọa.”

Lời vừa ra khỏi miệng, mọi người mới phát hiện trong viện chẳng biết từ lúc nào đã có một nữ tử, quần áo đạm hoàng lụa mỏng, bên ngoài khoác một nhung lục nhạt áo, trên đầu là một búi tóc, chính là động nhân. Phát hiện ánh mắt mọi người đều hướng về mình, nàng cũng không kinh ngạc, đi tới trước mặt mọi người, hơi cúi: “Thiếp thân Uyển Nhạn Tích, kiến quá Huyên thiếu gia, Hân thiếu gia.”

“Thì ra là tẩu phu nhân a! Không cần khách khí, yến hội ngày hôm nay, khổ cực tẩu phu nhân rồi.” Đông Ly Huyên ngoài miệng khách sáo, ánh mắt lại thủy chung vô ý rơi trên người Hàn Lạc. Sắc mặt của y, tựa hồ…

“Ca, thế nào còn không qua đây?” Thấy hắn đứng bất động, Đông Ly Hân không khỏi gọi một tiếng, quay đầu lại, lại bị cảnh tượng trước mắt hấp dẫn

Chỉ thấy Uyển Nhạn Tích đi đến trước mặt Hàn Lạc, cúi đầu tựa hồ nói cái gì, sau đó Hàn Lạc đưa tay đỡ lấy cánh tay trái của nàng, hai người lúc này mới đi tới chỗ yến hội.

Đông Ly Hân hiện lên một ý niệm trong đầu, không khỏi thốt ra hỏi: “Mắt Hàn Lạc nhìn không thấy?”

Trả lời chính là Giang Tử Tầm, hắn vùng xung quanh lông mày vi chặt: “Đúng vậy, tiểu Lạc từ nhỏ hai mắt đã mù, lần này thật vất vả cùng Nhạn Tích tìm được, phu phụ chúng ta thay hắn thỉnh không ít danh y, thế nhưng mỗi người đều là thúc thủ vô sách. ” *dạng bó tay đầu hàng^^”*

Tựa hồ là nhận thấy được bầu không khí thoáng cái lạnh xuống, Hàn Lạc vội vã cười, nói: “Biểu tỷ phu, đừng như vậy, ta cũng không có gì muốn nhìn, hơn nữa thế nào cũng đã quen rồi… Huống chi, ta nghe âm thanh không phải rất tốt sao? Ngươi xem, Vãn Ngọc cầm chính là ta tự làm đây! Có nhìn hay không nhìn thấy thực sự không quan hệ…”

Uyển Nhạn Tích cũng theo nở nụ cười: “Đúng, nhị vị thiếu gia đều ở đây, đừng nói tới chuyện mất hứng nữa, tới đây, thức ăn đều nguội rồi.”

Tuy rằng nhìn không thấy, nhưng Hàn Lạc biểu hiện lúc ăn, ngoại trừ chậm một điểm, hầu như cùng người thường không khác, Uyển Nhạn Tích thỉnh thoảng gắp thức ăn cho y, y liền cười nói tạ ơn, tựa hồ chuyện vừa rồi hoàn toàn chưa phát sinh.

Đông Ly Hân lúc này mới âm thầm thong thả khẩu khí.

Đông Ly Huyên thấy dáng dấp hắn, quay đầu đi mắt trắng không còn chút máu, tựa hồ muốn nói ngươi cái này ngu ngốc, thấy Đông Ly Hân tức giận đến răng giảo giảo, lại không thể phát tác.

Rượu quá tam tuần *ba lần*, đại gia cũng ăn cũng không ít, liền chỉ là uống rượu nói chuyện phiém, ngôn ngữ cũng giảm phần khách sáo, chỉ có Hàn Lạc còn đang ăn, một bên mang tiếu ý nghe bọn họ nói chuyện.

Phát hiện Uyển Nhạn Tích không gấp đồ ăn cho Hàn Lạc nữa, Đông Ly Huyên cầm lấy chiếc đũa, nhìn trên bàn một chút, gắp miếng thịt bò hơi mỏng, đưa đến bát của Hàn Lạc: “Lai, thịt bò.”

Tựa hồ không ngờ hắn sẽ như vậy, Hàn Lạc cả kinh,chén trong tay khẽ nghiên, miếng thịt bò dính chút cơm rơi xuống trên người Hàn Lạc, theo mép đùi rơi xuống đất. Trên người y vốn là bạch y, rơi xuống như vậy, nhất thời xuất hiện một mãng dầu mỡ ám hoàng trên quần áo.”A, đối, xin lỗi…” Vừa ý thức được mình phạm cái gì, Hàn Lạc vội vã cầm chén nhanh đẩy đến trước mặt mình, liên tục xin lỗi, vậy mà chén đặt bất ổn, mắt thấy muốn rớt xuống trên người y, may là Đông Ly Hân ở một bên nhanh tay tiếp được, mới tránh thêm một kiếp.

Đông Ly Huyên vội vã đứng lên: “Là lỗi của ta, có hay không bị thương?”

“Không có việc gì, không có việc gì…” Hàn Lạc đầu dường như dao động đến trống rỗng, trong mắt càng hiện lên một tia kinh hoảng.

“Tư nhi, đưa Hàn Lạc thiếu gia đi sửa sang lại một chút.” Uyển Nhạn Tích thấy hai người như vậy, liền quay đầu lại gọi người.

Đi tới là nha hoàng mà Đông Ly Huyên đã gặp ở buổi hôn yến kia, nàng diện vô biểu tình nâng Hàn Lạc dậy: “Hàn Lạc thiếu gia, bên này.”

Nhìn theo hai người đi ra khỏi hậu viện, Đông Ly Huyên lúc này mới quay đầu lại: “Đều là ta lỗ mãng.”

“Huyên thiếu gia đừng tự trách mình, chỉ là việc nhỏ mà thôi, thay đổi bộ y phục là được rồi.” Uyển Nhạn Tích cười, an ủi hắn nói.

“Không được, ta vẫn nên đi theo xem một chút.” Lời còn chưa dứt, Đông Ly Huyên hướng nơi hai thân ảnh vừa tiêu thất chạy đi.

“Ca!” Đông Ly Hân mạnh đứng lên, phía sau đã có một bàn tay, nhẹ nhàng mà giữ hắn.

Nhìn lại, là Thôi Vân.”Hân thiếu gia.” Chỉ là gọi một tiếng, không nói thêm gì.

Đông Ly Hân kinh ngạc nhìn hắn, một hồi lâu, cũng chậm rãi ngồi trở lại.

“Thật là, không phải sớm đã nói ngươi cẩn thận một chút rồi sao? Ở trước mặt thiếu gia Đông Ly gia cũng xảy ra chuyện, ngươi là muốn để ta không qua được hả!” Nha hoàn gọi là Tư Nhi một bên vừa nói vừa thay một bộ y phục khác cho Hàn Lạc.

Hàn Lạc hạ mắt, cúi đầu mà nói: “Tư nhi tỷ, xin lỗi, lại gây thêm phiền phúc cho ngươi.”

“Biết là tốt rồi, lần sau cẩn thận một chút cho ta!” Tư Nhi thay y gài lại nuốt buộc cuối cùng “Tự đi trở về được không? Quên đi… Ngươi ở đây chờ ta, ta đem y phục ngâm nước trước rồi trở về mang ngươi trở lại.”

“Hảo.” Khẽ cười đáp, chờ tiếng bước chân chậm rãi xa, trên mặt Hàn Lạc mới dần dần lộ ra biểu tình thấy lạc.

“Nàng vẫn đều như vậy sao?” Từ cửa truyền đến thanh âm quen thuộc của một người, Hàn Lạc lại càng hoảng sợ.

“Huyên thiếu gia?”

Đông Ly Huyên không trả lời, đi thẳng vào gian phòng, lại hỏi lần nữa: “Nàng vẫn như vậy đối với ngươi sao?”

Cúi đầu đạm đạm nhất tiếu: “Tư nhi tỷ tâm nhãn là tốt, chỉ là ngoài miệng không tùy nhân…”

“Nói láo!” Đông Ly Huyên bắt lấy tay phải của y, ống tay áo khẽ lật, chỗ cổ tay có một vết đỏ, “Quả nhiên!”

Nghe được thanh âm Đông Ly Huyên lạnh xuống tới, Hàn Lạc không khỏi trong lòng hoảng hốt: “Làm sao vậy?”

Đông Ly Huyên không xuất thanh, chỉ tại nơi sưng đỏ nhấn một cái, Hàn Lạc đau xót, vô ý thức rút tay lại, liền nghe được Đông Ly Huyên lạnh lùng hỏi: “Đây là nàng vừa làm?”

“Không, điều không phải… Là ta tự…”

“Ngươi còn giúp nàng!” Thấy Hàn Lạc còn muốn che giấu, Đông Ly Huyên thanh âm trầm xuống.

Hàn Lạc lập tức ngừng lại, cúi đầu, không thèm nói. Chỉ là vô thố tự cắn môi dưới.

Nhìn hình dạng của y, Đông Ly Huyên trong lòng không khỏi nhuyễn, dùng giọng ôn như hỏi: “Thế nào không nói cho Giang Tử Tầm?”

Hàn Lạc vẫn cắn môi, hạ mắt, không nói lời nào.

“Ta đây đi nói cho hắn. Chính là hạ nhân cư nhiên đối chủ tử vô lễ, còn ra thể thống gì!” Đông Ly Huyên nói, xoay người muốn đi.

“Không nên!” Hàn Lạc quýnh lên, không chút suy nghĩ, xông lên trước liền muốn kéo hắn, không nghĩ đến trước mặt còn một cái ghế, đầu gối đụng phải, mạnh đến đau xót, yếu ớt ngã phề phía trước.

Cứ tưởng rằng sẽ ngã trên mặt đất, nhưng chỉ cảm thấy xung quanh ấm áp, thì ra đã ngã vào trong ngực của Đông Ly Huyên.

“Thế nào không cẩn thận như vậy!” Nhẫn không được khinh trách nói, Đông Ly Huyên bất đắc dĩ quay người lại, nhưng phát hiện Hàn Lạc cúi thấp đầu, một thanh âm rất nhẹ rất nhẹ, trên mặt đất xuất hiện viên điểm rất nhỏ, rồi lập tức tiêu thất.”Sao, làm sao vậy?”

Đầu tiên là hơi rung động, sau đó là tiếng nức nở nhỏ như tiếng mèo kêu, Hàn Lạc chỉ gián đoạn xuất ra một câu nói: “Không nên đi… Cầu ngươi…” Trong thanh âm có khó có thể che giấu nghẹn ngào.

“Hảo hảo hảo, ta không đi, ngươi đừng khóc!” Đông Ly Huyên vội vã ngồi xuống, liền thấy trên khuôn mặt tái nhợt tuyệt mỹ nhàn nhạt lệ ngân. Còn có, cặp ánh mắt mờ mịt kia, rốt cục cũng toát ra nhàn nhạt ưu thương.

“Ngươi không hiểu… Cho tới nay, ta đều chỉ có một mình, ngoại trừ Vãn Ngọc cầm, ta hai bàn tay trắng. Hàn lãnh, đói bụng, kinh hoảng, cảm giác như vậy, chỉ có tự mình trải qua mới minh bạch… Hiện tại, thật vất vả Giang gia mới bằng lòng lưu ta lại, tuy rằng nói là thiếu gia, kỳ thực cũng bất quá là ăn nhờ ở đậu… Có thể ấm no, ở tại một nơi quen thuộc, như vậy như vậy đủ rồi, Tư Nhi này, thực sự không tính cái gì. Ta… Không muốn mất đi những thứ này, cho nên, van cầu ngươi, vừa rồi, coi như cái gì cũng đều không thấy đi.”

“Hàn Lạc…” Đông Ly Huyên nhìn đầu y hạ xuống, gió nhẹ nhàng lay động tóc mai, sợi tóc du du lay động như lướt nhanh qua trong lòng, hắn rốt cục minh bạch, nhất mạt tinh tế được phát hiện lúc mới đầu gặp gỡ, điều không phải bởi vì y yếu đuối, mà là bởi vì cảm giác.

Y có một trái tim rất nhỏ, mà hắn vừa rồi, tựa hồ thương tổn đến trái tim đó.

2 thoughts on “[Tương tư đoạn] Đệ nhị chương

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s