[Tương tư đoạn] Đệ tam chương


Tương tư đoạn

 

Trans: QT

Edit Rai

Đệ tam chương – Hoan nhan (Nụ cười)


 

“Ca, ngươi thực sự không đi?” Đông Ly Hân chưa từ bỏ ý định mà hỏi lại một lần nữa.

 

Đông Ly Huyên không nhịn được giơ giơ tay: “Không đi là không đi, đã nói bao nhiêu lần rồi? Ngươi và Thôi Vân muốn đi thì đi, mang theo Diệc Tinh cũng được, đừng đến phiền ta!”

“Ta mới là không mang theo Diệc Tinh đi!” Đông Ly Hân thấp giọng thầm thì, “Rõ ràng là vì xem Dương Châu thành mỗi năm một lần ảnh mai đăng hội mới ở đây lâu thêm mười ngày, hiện tại có thể xem, còn nói không đi, không phải lãng phí trắng sao! Chuyện thương hành đều vứt cho Hoán Tuyết và Tứ Dương, còn không sợ mệt chết bọn họ!” Thấy Đông Ly Huyên xoay người đi trở về gian phòng mình, Đông Ly Hân bỏ lại câu “Chúng ta đây đi” liền mang theo Thôi Vân bước nhanh rời đi.

Diệc Tinh dở khóc dở cười nhìn hai người chủ tử hoàn toàn bỏ quên chính mình, nhận mệnh đuổi theo Đông Ly Huyên, một tiếng không nói, yên lặng theo sát phía sau hắn.

“Diệc Tinh… Ngươi, cũng đi xem đăng hội đi.” Vậy mà Đông Ly Huyên đột nhiên ngừng lại, quay đầu lại bỏ lại một câu như vậy.

Ngạc nhiên nhìn chủ tử, Diệc Tinh một câu nói đều nói không nên lời.

“Nếu không ở lại biệt quán nghỉ ngơi cũng được.”

Nghe khẩu khí của hắn… Diệc Tinh thử hỏi: “Huyên thiếu gia muốn đi ra ngoài?”

Đông Ly Huyên trên mặt tựa hồ có cái gì chợt lướt qua, ngữ khí cũng không có gì phập phồng, hắn gật đầu: “Có việc.”

Diệc Tinh thức thời cũng không hỏi thêm, chỉ hơi cúi: “Vậy thuộc hạ đi về turớc.” Chủ tử này bình thường tựa hồ rất dễ chung sống, chỉ là, một khi hắn không muốn nói, như vậy truy vấn thêm chỉ có thể trở thành tội rất lớn. Từ nhỏ đã đi theo bên cạnh Đông Ly Huyên, đạo lý này, Diệc Tinh tự nhiên sẽ hiểu.

Nhìn bóng lưng Diệc Tinh tiêu thất ngoài cửa, bên môi Đông Ly Huyên chậm rãi câu dẫn nhất mạt một nụ cười.

Mười ngày phiền toái này, đêm nay liền có thể giải thoát rồi!

Người của Giang phủ tự nhiên cũng nghĩ không ra hôm này hầu như toàn bộ mọi người ở Dương Châu đều tham gia ảnh mai đăng hội, vậy mà Đông Ly đại thiếu gia đột nhiên xuất hiện, thậm chí có người cho rằng hắn đã sớm ly khai Dương Châu, cho nên khi có người lập tức thông báo nói Huyên thiếu gia đang ở đại thính, quản gia thiếu chút nữa liền từ trên giường ấm áp lăn thẳng xuống đất.

Hắn dù sao cũng là quản gia hơn mười năm, kinh ngạc qua đi, vội vã mặc y phục hảo, một bên phân phó người chuẩn bị trà bánh, một bên sai người đi ra ngoài tìm chủ nhân, lúc này mới vội vã nghênh tiếp khách.

“Không biết Huyên thiếu gia giá lâm, không thể tiếp đón từ xa, thật sự có lỗi. Lão gia và thiếu gia, thiếu phu nhân đều ra ngoài tham gia ảnh mai đăng hội, tiểu nhân đã phái người đi tìm, rất nhanh sẽ trở về, Huyên thiếu gia không ngại trước dùng ta trà bánh, chờ…”

Thấy quản gia dài dòng không để yên, Đông Ly Huyên cũng không đợi hắn dứt lời, chỉ cười một tiếng: “Ai nói ta tìm lão gia, thiếu gia, thiếu phu nhân nhà các ngươi?”

“Vậy?” Quản gia sửng sốt, không biết sao, mà nghĩ gương mặt tươi cười của người thanh niên trước mặt thoạt nhìn cư nhiên là có chút thu hút người.

“Ta tìm Hàn Lạc.” Đông Ly Huyên trầm thấp nhưng rõ ràng mà xuất ra bốn chữ. Lời vừa ra khỏi miệng, không chỉ có quản gia tự cảm thấy kinh nghiệm chu đáo cũng ngây người, ngay cả nha hoàn mang trà bánh lên cũng không chịu được mà hoãn hoãn động tác trên tay.

Ho nhẹ một tiếng che giấu sự vô cùng kinh ngạc của mình, quản gia thử hỏi: “Chẳng biết Huyên thiếu gia tìm Hàn Lạc thiếu gia có chuyện gì?”

Đông Ly Huyên thoả mãn nhìn biểu tình của mấy người hạ nhân Giang gia, lập tức sắc mặt vi trầm: “Lẽ nào ta muốn thấy chủ tử các ngươi, còn cần hỏi qua các ngươi cho phép rồi mới được thấy?”

“Không dám không dám!” Quản gia nhất thời lại càng hoảng sợ, quay đầu lại liền gọi nha hoàn, “Đi gọi Tư Nhi đưa Hàn Lạc thiếu gia tới.”

Nha hoàn ứng thanh liền đi, qua một hồi lâu, vẫn chưa thấy người tới, quản gia đầu đã đầy mồ hôi, “Huyên thiếu gia, để ngươi đợi lâu, thực sự xin lỗi, tiểu nhân phải đi thúc dục.”

Đông Ly Huyên cũng không lo lắng, thấy dáng dấp của hắn còn âm thầm cười trộm, nhưng chỉ nói: “Vậy mới không cần, ta tùy tiện đến thăm, hắn không có bất luận cái gì chuẩn bị, chậm một chút cũng không quan hệ.”

Quản gia liên tục nói dạ, nhưng trong lòng không khỏi hiếu kỳ lên, chẳng biết Đông Ly đại thiếu gia tìm Hàn Lạc có chuyện gì.

Rốt cục ngoài cửa truyền đến một trận bước chân phức tạp, Đông Ly Huyên trong lòng vui vẻ, đứng lên, vừa quay đầu lại liền thấy Hàn Lạc một thân bạch y, vẫn ôm lấy Vãn Ngọc cầm của y đứng ở đằng kia, nha hoàn gọi là Tư Nhi cũng cùng ở một bên.

Nếu như đổi lại người khác, nhìn thấy y chỉ bất quá là đi ra gặp khách, cũng phải ôm theo cầm, nhất định là sẽ rất tức giận, vì Đông Ly Huyên đã thấy qua dáng dấp kinh thố khi y mất cầm, tự nhiên cũng không cho rằng quái lạ. Chỉ là nghênh tiếp tới trước, đỡ lấy y: “Ngươi đã đến rồi?”

Hàn Lạc nao nao, không rõ hắn vì sao đột nhiên thân thiết với mình như vậy, một lúc quan sát cũng quên luôn khách sáo, chỉ hỏi: “Ngươi tìm ta có việc?”

Vừa nghe y nói, Đông Ly Huyên tiếu ý càng đậm, “Đêm nay ảnh mai hội đăng hội, ngươi biết không?”

“Dương Châu thành mỗi năm một lần ảnh mai đăng hội, tụ tập đại giang nam bắc đích tài tử giai nhân, trong thành người càng đông đúc, tuy rằng ta tới nơi này không lâu, sớm cũng biết đến. Biểu tỷ một nhà, không phải cũng đi sao?” Hàn Lạc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, trả lời, cũng không hiểu hắn hỏi để làm gì.

“Nếu tụ tập đại giang nam bắc đích tài tử giai nhân, với tài văn chương của ngươi, lại có thể nào không đi? Ta chính là tới mời.” Lời này vừa nói, mọi người ngẩn ra, liên Hàn Lạc cũng sững sờ ở tại chỗ.

Hảo một lát, Hàn Lạc tài tựa hồ hiểu được, cuống quít nói: “Ta chỉ có thể lộng cầm, vừa lại là một người mù, nào có cái gì tài văn chương… Ngươi đừng đem ta tiêu khiển.”

“Từ xưa nhạc vận một nhà, nếu có thể lộng cầm, thi từ ca phú nhất định không kém, huống còn có ta ở đây, khó có được bên ngoài náo nhiện như thế, ngươi cả ngày buồn chán ở chỗ này cũng không hảo, chi bằng theo ta đi ra ngoài.” Đông Ly Huyên đứng dậy muốn kéo y.

Hàn Lạc vội vã giãy: “Thế nhưng…”

“Không cần thế nhưng, yên tâm theo ta đi ra ngoài thì tốt rồi. Lẽ nào, ngươi không hãnh diện?” Biết Hàn Lạc nhìn không thấy sắc mặt mình, Đông Ly Huyên dùng thanh âm đè ép.

“Không, điều không phải!” Hàn Lạc vội vã lắc đầu.

Đông Ly Huyên cười: “Vậy là được.” Quay đầu lại hỏi quản gia, “Hàn Lạc thiếu gia của các ngươi, ta mời đến đăng hội, không sao chứ?”

“Không… Không sao…” Quản gia nào dám nói không.”Để Tư Nhi cũng đi theo hầu vậy?”

Đông Ly Huyên ngoái đầu lại quét qua Tư Nhi đứng một bên, trong mắt chưa phát giác ra hiện lên một tia hàn khí, khiến Tư Nhi sợ đến cả kinh, liền nghe được hắn nói: “Không cần, đăng hội nhiều người, thêm người đi theo, trái lại vướng chân vướng tay.”

“Vâng, vâng.”

Đông Ly Huyên lúc này mới thoả mãn đỡ lấy Hàn Lạc, nhẹ giọng nói: “Vậy đi đi, yên tâm, ta ở bên cạnh ngươi.”

Hàn Lạc căn bản còn muốn chối từ, vừa đến bên môi, rốt cục bản thân không xuất ra thanh.

“Huyên thiếu gia, ngươi…” Nghĩ tựa hồ là đi ra tới một đoạn đường, Hàn Lạc nhịn không được ngẩng đầu, đã nghĩ muốn hỏi hắn vì sao muốn mang mình đi ra.

Đông Ly Huyên chỉ là dắt y đi, cũng không chờ y hỏi xong, cười nói: “Cũng không phải ở Giang gia, gọi tên của ta là tốt rồi.”

“Không, ta là muốn nói, ngươi, vì sao mang ta ra ngoài?” Nguyên tưởng rằng sau cuộc nói chuyện trong phòng ngày hôm đó, thì đã đắc tội đến vị thiếu gia này, sau đó trở lại hậu viện, thì hắn cũng không nói gì, này đã khiến Hàn Lạc có chút buồn bực, vậy mà ngày hôm nay cư nhiên còn đến Giang xa “thỉnh” mình đi ra, thật sự là kỳ quái.

Đông Ly Huyên cười cười: “Không phải đã nói, với tài văn chương của ngươi không tham gia đăng hội là rất tiếc sao. Tới đây, bên kia có đố đèn, chúng ta qua đó nhìn một cái!”

Nhìn một cái… Hàn Lạc không khỏi cười khổ, vị đại thiếu gia này có đúng hay không đã quên mình không nhìn được?

“Cầm, nếu có thể ta giúp ngươi ôm?” Nhận thấy Hàn Lạc nếu ôm cầm đi nhanh sẽ liền thở dốc, tựa hồ là lực bất tòng tâm, Đông Ly Huyên nhịn không được nói.

Hàn Lạc vội vã lắc đầu: “Không, không cần! Ta ôm nó là được rồi, rất nhẹ, thực sự!”

Biết y sẽ không ly khai cầm, Đông Ly Huyên cũng không ép buộc, đưa y đến thủy biên, nhượng y buông cầm, mở tay ra.

Hàn Lạc không hiểu hắn muốn làm gì, chỉ làm theo, mơ hồ nghe được người chung quanh có cười có thở dài, có nói nhỏ cái gì. Bản thân đờ ra, giữa khoảng không của bàn tay đột nhiên được nhét vào một tờ giấy nhỏ nhỏ, y ngạc nhiên nghiêng nghiêng đầu, hai mắt mờ mịt chuyển hướng đến chỗ Đông Ly Huyên.

“Ngươi cầm đi, ta niệm ngươi nghe.” Đông Ly Huyên đem tờ giấy mở ra, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua trên mặt giấy, “Trên giấy viết: tình cấp vô tâm thùy điếu câu, đoán một chữ, ngươi có thể đoán ra?”

Hàn Lạc chỉ cảm thấy trên tay ngứa ngáy, xoa tờ giấy, tựa hồ có thể cảm giác được vết mực khô, lại nghe Đông Ly Huyên nói như vậy, không khỏi cười: “Ngươi thế nào biết ta biết chữ?”

Đông Ly Huyên nhất thời sửng sốt, đúng vậy, hai mắt mù, cuộc sống trải qua cũng không hảo, có thể hay không thật sự không biết chữ, bản thân thế lại không nghĩ tới? Nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi theo y nở nụ cười: “Ngươi nếu như hỏi vậy, tự nhiên cũng đã biết, đúng hay không?”

“Là một chữ tĩnh?” Hàn Lạc cũng không trả lời, chỉ là hỏi.

Đông Ly Huyên tiếp nhận tờ thấy y truyền lại: “Ta cũng không biết, ta đi hỏi một chút xem, ngươi ở đây chờ ta.”

“Uy…” Hàn Lạc hoảng hốt, thân thủ nghĩ muốn kéo hắn lại, nhưng chỉ là hơi giật giật tay, không dám vươn tới, chỉ đặt tay ở trên cầm, cắn cắn môi, đem cầm hướng trong lòng ôm thật chặt.

“Thế nào không gọi ta trở lại?” Bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm quen thuộc, là Đông Ly Huyên.”Xin lỗi… Tới đây, chúng ta cùng nhau quá đó hỏi một chút.”

Cổ họng như có gì nghẹn nghẹn, Hàn Lạc chỉ là gật đầu, không có nói thêm gì.

“Đố đèn này, hai vị công tử đoán đáp án là gì?” Chuẩn bị chính là một tiểu cô nương, thanh âm thanh thanh thúy thúy.

“Tĩnh.” Đông Ly Huyên nhìn Hàn Lạc một chút, nói.

“Đoán được rồi! Đây là tặng cho ngươi!” Đưa tới là một đèn lồng nho nhỏ, tiểu cô nương kia liền bị người kêu đi.

Đem lồng đèn đặt vào trong tay Hàn Lạc, Đông Ly Huyên nói: “Đây là lễ vật đoán đúng.”

“Được sao?” Hàn Lạc con mắt trợn trừng.

“Đương nhiên, ngươi thông minh như thế, đoán được đương nhiên đúng.” Nhìn dáng dấp của y, tựa như giống như một tiểu hài tử lần đầu tiên xuống phố, Đông Ly Huyên không khỏi ha ha cười.

Hàn Lạc nghe được tiếng cười của hắn, tập quán khẽ mím môi: “Ngươi chê cười ta.”

“Nào có! Tới đây, có muốn hay không quay loại đoán?”

“Muốn!” Không chút suy nghĩ liền trả lời, Hàn Lạc đương nhiên sẽ không biết Đông Ly Huyên trong lúc nhìn y thì trên miệng vô tình  lộ ra một nụ cười, trong mắt một trận thất thần.

Theo đoạn đường thủy biên đố đèn bị hai người đoán ra bảy tám cái, chậm rãi, những cái nguyên bản khiến những người giải đố đều ngừng lại, đi theo phía sau hai người , chỉ cần hai người đoán ra được đố đèn mà tài tử đoán không ra, xung quanh liền vang lên một trận rồi hơn một trận ủng hộ.

Hàn Lạc trên tay vẫn ôm Vãn Ngọc cầm, vốn không có cầm vật gì, Đông Ly Huyên thì dễ dàng, cầm xách mười cái tám cái lồng đèn cũng rất buồn cười, sau đó, bọn họ quyết định đem đèn lồng phân phát cho hài đồng một bên, kết quả ngoại trừ người đứng ngoài xem náo nhiện, hai người phía sau lại dẫn thêm đàn tiểu hài tử muốn có đèn lồng, cảnh tượng càng chọc người chú mục.

Cảm giác bên người càng ngày càng ồn, ngay cả gió thổi tựa hồ cũng rất nóng, Hàn Lạc không khỏi nhẹ nhàng lôi kéo ống tay áo của Đông Ly Huyên, nhỏ giọng hỏi: “Rất nhiều người theo chúng ta sao?”

Đông Ly Huyên quay đầu lại nhìn một chút, nhất thời bật cười: “Thật là, người vô giúp vui thật đúng là nhiều… Lần sau lại mang ngươi đi đố đèn, chúng ta trước tránh người khác nhìn, thế nào?”

Hàn Lạc thấy được bản thân mình rất thích thú, nghe hắn vừa nói như thế, không khỏi một trận thất lạc, lúc này thanh âm người xung quanh càng sôi nổi, y trong lòng hoảng hốt, cũng quản không được cái gì, vội vã gật đầu: “Đi nhanh đi!”

“Đem cầm của ngươi ôm hảo.” Đông Ly Huyên nhìn sắc mặt y càng không ngừng biến, tự nhiên cũng đoán được y hiện đang muốn cái gì, mỉm cười, quay đầu lại nhìn những người đó một chút, bước về phía trước vài bước, đột nhiên đem Hàn Lạc đem Hàn Lạc hướng một bên kéo đi, cũng không dừng lại, một tay giúp Hàn Lạc đỡ cầm, một tay dẫn y chạy đi.

Hàn Lạc chỉ nghe thấy thanh âm xung quanh chậm rãnh an tĩnh xuống, chỉ chốc chốc lát sau lại ầm ĩ lên, lúc này mới cảm giác Đông Ly Huyên ngừng lại. Một bên thở gấp, một bên chính nhịn không được hỏi: “Làm sao vậy? Chúng ta đi đến đâu rồi?” Câu nói gián đoạn, hiển nhiên là lo lắng bất túc.

“Đừng nóng vội, ta chỉ bất quá là quẹo vào một hẻm nhỏ, chạy tới mà thôi.” Đông Ly Huyên hướng xung quanh nhìn , ánh mắt rốt cục dừng lại một chỗ, trên mặt tiếu ý cũng càng đậm liễu, “Hàn Lạc, ngươi đối câu đối được không?”

“Hiểu một chút.” Hàn Lạc suy nghĩ một chút, nói.

“Hiểu một chút là được, của ngươi một chút, ta có thể hủy đi chiêu bài của tài tử này!” Đông Ly Huyên âm thầm buồn cười, tự nhủ nói.

Hàn Lạc cũng nghe được hắn nói.”Giải đối có thể, văn thơ đối ngẫu, quy định là để hiểu, thật là chưa đối qua, ngươi cũng đừng pha trò ta.”

“Không sao, chúng ta đi xem.” Vừa nói, Đông Ly Huyên lôi Hàn Lạc liền đi.

Hàn Lạc ngạc nhiên: “Đi đâu?”

“Dương Châu thành tối nổi danh về Tư Quy Lâu và Liên Hội Hữu! Vả lại, ngươi đã thử qua hồng đậu bát bảo cao của Tư Quy Lâu chưa? Này nghe nói là rất tuyệt, ngự trù trong hoàng cũng cũng không làm được khẩu vị như vậy.”

Hàn Lạc chỉ là cười, không nói cái gì.

Ở trên Tư Quy Lâu, trên lầu người không nhiều lắm, chỉ tụ tập khoảng mười người dáng dấp thư sinh, có già có trẻ, vẻ mặt chuyên chú, gần thành lan can còn có hai bàn người xem náo nhiệt. Đông Ly Huyên đưa Hàn Lạc đến một bàn trống kế bên thành lan can, rồi nói với tiểu nhị: “Tiểu nhị, đem lên một bình Lương Sơn trà, hai đĩa hồng đậu bát bảo cao!”

“Ai, hảo. Khách quan chờ một chút, lập tức có ngay.” Tiểu nhị kia vui vẻ đáp ứng rồi đi xuống lầu.

Nhưng tại tụ trung tâm mọi người không khỏi mặt nhăn mày chau nhìn hai người, trong mắt phân minh chính là đang trách cứ Đông Ly Huyên quấy rối tư tự của bọn họ.

Đông Ly Huyên khó có được tâm tình vô cùng tốt, cũng không tính toán, trái lại đè thấp âm thanh cùng Hàn Lạc nói: “Không biết bọn họ tại đối câu đối gì, mặt mỗi người đều kéo căng ra, người ở giữa lại rất vui.”

“Vậy khẳng định bởi vì hắn chính là người ra câu đối.”

Trên thang lầu truyền đến tiếng bước chân, tiểu nhị kia tay một tay bê hai đĩa cao điểm, một tay cầm bình, ngón trỏ và ngón giữa còn giữ lấy hai cái chén, đi tới trước bàn hai người, thu xếp lại. Phát hiện ánh mắt Đông Ly Huyên thỉnh thoảng nhìn về phía trung tâm, nhịn không được nói: “Nhị vị thiếu gia không tham gia cùng? Bên kia vị gia kia rất lợi hại, chính là cái người hoàng y, đã liên tục ra ba vế không ai đối được.”

“Nga? Hiện tại cái đang là cái gì?” Đông Ly Huyên một bên hỏi một bên quan sát người tiểu nhị nói đến, chỉ thấy đó là một hoàng y thanh niên, nhìn bất quá chỉ hai mươi lăm hai mươi sáu, trên tay đông đưa chỉ phiến *quạt giấy*, trên mặt hơi mang chút kiêu căng. Tiểu nhị suy nghĩ một chút, nói: “Hình như là cái gì một đống cổ mộc đều đã khô… Tiểu nhân cũng không nhớ rõ.”

Bên kia hoàng y thanh niên tựa hồ là nghe được, nhịn không được giương giọng nói: “Cái gì một đống cổ mộc đều đã khô! Là nhất đôi cổ mộc giai khô thụ!”

Lời này vừa nói ra, bên kia Hàn Lạc nhịn không được liền bật cười.

“Cười cái gì cười!” Hoàng y thanh niên đỏ mặt lên, quát lớn.

Hàn Lạc tiếp nhận cái chén Đông Ly Huyên đưa tới trong tay, nhẹ nhàng nhấp một miệng trà, nói: “Tiểu nhị ca cũng nói sai a, không phải sao?”

Lần này, ngay cả Đông Ly Huyên cũng nhịn không được nở nụ cười.

“Ngươi!” Tựa hồ là phát hiện cái gì, na hoàng y thanh niên đột nhiên liền tĩnh xuống, lạnh lùng cười, “Nguyên lai là một người mù, thảo nào, nguyên lai là thực sự hữu nhãn vô châu *có mắt như mù*, bản thiếu gia không tính với ngươi.”

“Nói bậy bạ gì đó!” Đông Ly Huyên trong lòng giận dữ, sắc mặt nhất thời trầm xuống, tiểu nhị một bên nhìn sắc mặt hắn cũng kinh sợ, tay không ngừng run lên.

“Huyên thiếu gia.” Hàn Lạc cúi đầu gọi hắn một tiếng, Đông Ly Huyên quay đầu, thấy sắc mặt y vi bạch, tâm nhuyễn, sắc mặt cũng nhu hòa lại.

“Sớm biết đã không tới đây.” Đông Ly Huyên gấp một đũa hồng đậu bát bảo cao đưa tới trong chén y, “Thử cao này xem”.

Hàn Lạc mỉm cười, cũng không ăn, chỉ chậm rãi nói: “Bất quá là một trò đoán chữ mà thôi… Vị ương oán điểu túy uyên ương.”

“Này…” Hoàng y thanh niên kia biến sắc, liền nghe được chúng thư sinh bên kia liên tục tán thưởng.”Hừ! Trùng hợp mà thôi! Thập nguyệt thập nhật triêu trung tọa.”

Hàn Lạc không chút nghĩ ngợi: “Nhất sơn nhất thạch nham thượng quan.”

“Sơn giáp hạp thủy, nhất lộ viên thanh thính lưỡng ngạn.”

“Thủy điểm băng sơn, lưỡng mâu tuyết ảnh khán nhất thiên.”

Hoàng y thanh niên kia có điểm ngồi không yên: “Oanh oanh yến yến thúy thúy hồng hồng xử xử dung dung dã dã.”

Hàn Lạc nhưng càng là biếng nhắc, tinh tế đem cao điểm đưa vào miệng, mới nói: “Phong phong vũ vũ hoa hoa thảo thảo niên niên mộ mộ triêu triêu.”

Hoàng y thanh niên suy nghĩ chỉ chốc lát, rốt cục mở miệng, ngay cả thanh âm cũng có điểm muốn đấu: “Tưởng đương niên, thỉ tri mẫu, biệt liên tử, tẩu liễu kỷ cá nguyệt quý, quá liễu đa thiểu sinh địa, đáo liễu sa uyển, nhất lộ thượng trảm kinh giới, phi tật lê, mãn đạo kết ngạnh.”

Hàn Lạc hơi sửng sốt, trong lúc nhất thời cũng không trả lời.

“Thế nào, tiếp không được phải không?” Hoàng y thanh niên ha ha cười.

Đông Ly Huyên nhìn về phía Hàn Lạc, nhưng thấy trên mặt y chỉ có một tia kinh ngạc, không khỏi thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Nhẹ nhàng vẫn thủ, Hàn Lạc trên mặt cư nhiên lộ ra một tia tiếu ý xinh đẹp, y hơi hơi nghiêng đầu, chuyển hướng thanh niên kia: “Câu đối này, điều không phải ngươi ra phải không?”

Hoàng y thanh niên bị y hỏi như vậy, ngẩn người, thuận miệng nói: “Ngươi chỉ cần đối, có đúng hay không ta ra cùng ngươi có quan hệ gì đâu!”

“Bất quá chỉ là hỏi ta dược danh *tên thuốc* mà thôi, chỉ là với người không hiểu dược, cũng khó đối…”

“Không được sao?” Hoàng y thanh niên nghe y như thế vừa nói, nhất thời vui vẻ.

“Đáo như kim, tâm cam toại, thù viễn chí, kinh lịch thiên ly bách hợp, doanh lai vạn gia hợp hoan, hựu hồi hương lý, bán đồ trung thưởng hồng hoa, tẩu thục địa, lộ lộ giai thông.” Nhẹ nhàng một câu, trên lầu an tĩnh, từng chữ rõ ràng, tất cả mọi người ngừng như ngừng hô hấp, tựa hồ khí thô, câu kia như là gió thôi.

Hoàng y thanh niên kinh ngạc nhìn liễu Hàn Lạc, hảo một lát, rốt cục xuất ra hai chữ: “Bội phục.” Cũng không ở lâu, xoay người liền đi xuống lầu.

Lưu lại mọi người ở lâu, chính đứng ở đó, hồi lâu chưa nói gì. Hàn Lạc và Đông Ly Huyên nhưng thật ra không lưu ý, vừa một trận, những thư sinh này mới bừng tĩnh đại ngộ nãy giờ tương thuyết những gì, chỉ chốc lát sau cũng liền đi hết.

“Ta đã nói ngươi một chút, có thể hủy đi chiêu bài của tài tử.” Thấy người đều đi, Đông Ly Huyên mới cười nói.

Hàn Lạc cũng một phủ nhận gì, chỉ là đạm đạm nhất tiếu: “Bọn họ là cái gì tài tử, ta trước đây gặp qua, so với bọn hắn lợi hại hơn.”

“Nga?” Đông Ly Huyên nhìn y, trong mắt tràn đầy hứng thú.

Tựa hồ nhận thấy được có chút kỳ quái, Hàn Lạc tập quán nhấp mím môi, cúi đầu, hảo một trận, mới mở miệng: “Huyên thiếu gia…”

“Ta nói rồi ngươi có thể gọi tên ta.” Đông Ly Huyên ngắt lời y.

“Đều như nhau, chính khiếu thiếu gia cho thỏa đán.” Hàn Lạc không theo hắn, chỉ là hỏi, “Ngươi đêm nay vì sao riêng đến Giang phủ thỉnh ta đi?”

“Ngươi muốn biết nguyên nhân?” Đông Ly Huyên nhếch mi.

Hàn Lạc gật đầu, chờ hắn nói.

“Chuyện ngày đó, ta cũng chưa gặp qua, không biết ngươi nghĩ như vậy, thực sự rất xin lỗi.” Đông Ly Huyên cũng không nói ra nguyên nhân.

Đây là lần thứ hai trong đêm nay hắn hướng Hàn Lạc xin lỗi, Hàn Lạc ngẩn người, thế nào cũng nghĩ không Đông Ly gia thiếu gia có thể coi là thiên chi kiêu tử sẽ nói ra cái dạng này, trong lúc nhất thời cũng không biết ứng đối thế nào.

May là Đông Ly Huyên cũng không đợi y nói, lại tiếp tục nói tiếp: “Sau khi trở về việc này vẫn nhượng ta tâm tự không yên, suy nghĩ mười ngày, rốt cục nghĩ ra một biện pháp ngu ngốc.”

“Ách?”

“Bọn họ xem nhẹ ngươi, thị bởi vì thân phận của ngươi, như vậy ta sẽ cho ngươi một thân phận, ngày hôm nay ta vừa đi, bọn họ đã biết ngươi là bằng hữu của ta, tuy rằng cũng không có gì hay ho, thế nhưng những người đó vốn nịnh bợ, sau này, nịnh bợ ngươi cũng không kịp, tự nhiên sẽ không hội khinh thường ngươi nữa.”

Hàn Lạc nghe hắn cao hứng nói xong, cũng không có gì biểu tình, chỉ là hạ mắt: “Huyên thiếu gia kỳ thực không cần như vậy… Hàn Lạc nguyên bản như vậy, cũng tốt rồi.”

Nhận thấy được trong lời ý tựa hồ có sự khách khí, Đông Ly Huyên không khỏi nhíu nhíu mày: “Ngươi mất hứng?”

Hàn Lạc trong mắt hiện lên một tia tình tự khó hie. Lập tức cười, lắc đầu: “Thế nào lại, Huyên thiếu gia xem Hàn Lạc như bằng hữu, đó là vinh hạnh của Hàn Lạc.”

“Bất quá ta thật không nghĩ tới ngươi lợi hại như vậy, ta xem cùng Hân so sánh, cũng nhất định sẽ không thua kém.”

“Hàn Lạc nào dám cùng Hân thiếu gia so sánh.”

“Ta nói khả dĩ có thể.”

Hàn Lạc vừa cười, không nói nữa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s