[Tương tư đoạn] Đệ cửu chương


Tương tư đoạn

Trans: QT

Edit: Rai

 

Đệ cửu – Ký Nhi

.

.

Xa xa truyền đến tiếng trống canh ba, Hàn Lạc bên môi đột nhiên hiện lên nhất mạt nụ cười, ngừng tay, đầu ngón tay lơ lửng trên cầm huyền, hơi lắng nghe, không ngoài ý muốn chút nào nghe được “Phốc” một tiếng, biết ngọn nến trên bàn đã phụt tắt.

Tiếng gió thổi thoáng biến đổi, trong phòng đã có hơn một người.

Hắc y ôm gọn, vải đen che mặt, nhưng vẫn có thể nhìn ra, đó là một nữ nhân, thậm chí, nhất định là một nữ nhân rất đẹp.

“Vô Nhan tỷ.” Hàn Lạc rất thấp gọi một tiếng. Theo y gọi, người nọ cư nhiên là Phù dung phổ với tài xướng khúc mà danh dương thiên hạ Hoa Vô Nhan.

Nghe y gọi một tiếng, Hoa Vô Nhan mới xả khăn che mặt, mượn ánh trăng mờ ảo mà quan sát y, không khỏi nhíu mày: “Ngươi gầy.”

Hàn Lạc giống như là không nghe thấy, chỉ nói: “Vô Nhan tỷ, ngươi có thể giúp ta, phải không?”

“Ta vốn định giết Giang Tử Tầm cho xong chuyện…” Hoa Vô Nhan nỉ non, lập tức ngẩng đầu, “Đương nhiên, ta không giúp ngươi thì còn có thể giúp ai?” Ngưng thần yên lặng nghe, vùng xung quanh lông mày Hoa Vô Nhan nhíu càng chặt, “Một nơi như Hội thế sơn trang thế này, cư nhiên ngay cả một nha hoàn cũng chưa từng phái đến cho ngươi sao?”

“Không sao, không ai kề cận bên cạnh, cũng không phải rất tốt sao.” Nhẹ nhàng đẩy hạ cầm huyền, phát sinh một tiếng đàn đơn điệu.

“Tiểu Lạc, ta mang ngươi đi, đừng quản nhiều như vậy nữa! Giang Tử Tầm và Uyển Nhạn Tích nếu như dám làm loạn gì, cùng lắm thì ta liều mạng với bọn chúng!” Hoa Vô Nhan nói, vô ý thức cắn lấy môi dưới.

“Không thể không quản a…” Hàn Lạc than nhẹ. Tay phải run nhè nhẹ xoa lấy cổ tay trái, chỗ ấy, buộc một trù đái đạm lam sắc, hoa văn rất đơn giản, giống như một loại đồ trang trí.”Thế nào có thể để ngươi có việc.”

Hoa Vô Nhan tất nhiên là đem cử động của y thu lại trong đáy mắt, âm thầm thở dài, lại nói: “Nếu không ta hiện tại phải đi giết chết Giang Tử Tầm và Uyển Nhạn Tích, sau đó trở về cạnh ngươi. Không ai chiếu cố ngươi, ta lo lắng!”

“Không nên!” Trong mắt Hàn Lạc hiện lên một tia kinh khủng, lập tức vội bỏ.”Vô Nhan tỷ, ngươi yên tâm, thực sự không sao. Như bây giờ, kỳ thực đã tốt rồi. Đông Ly Huyên hắn… Ta đã sớm nói cho hắn mục đích của ta, chỉ là không biết vì sao hắn vẫn muốn mang ta về… Đại khái thì vẫn hoài nghi. Cho nên ta, ở chỗ này, cùng lắm nói là khách nhân, không bằng nói là tù phạm bị giám mục đi. Nếu như hắn quyết định để ta bên cạnh, vậy cũng chỉ dùng để hạn chế hành động của ta thôi.”

Hoa Vô Nhan thốt ra: “Như vậy ta càng phải mang ngươi đi, chẳng lẽ còn phải đợi hắn thương tổn tới ngươi ta mới hối hận sao? Ở lại đây, có người hầu thì nguy hiểm, không ai thị hầu cũng nguy hiểm, vậy chẳng bằng theo ta đi!”

Hàn Lạc chậm rãi quay đầu, nhàn nhạt mà nói: “Ta sẽ không đi. Nếu như ngươi không giúp ta, vậy đi đi, ta tự nghĩ biện pháp.”

“Ngươi còn có thể nghĩ biện pháp gì!” Tức giận nói một câu, Hoa Vô Nhan rốt cục phóng nhuyễn thanh âm, “Ta đương nhiên giúp ngươi, còn phải nói sao, ta không giúp ngươi thì có thể giúp ai đây! Chỉ là tiểu Lạc, đừng khó dễ bản thân, được chứ? Nếu như thực sự xảy ra chuyện, nhất định cũng phải tìm ta, có được hay không?”

Hàn Lạc không nói chuyện, qua thật lâu, mới nhẹ nhàng mà gật đầu.

Hoa Vô Nhan lúc này mới thong thả được ngữ khí, lại nói: “Đông Ly Huyên có một con tuyết ưng, không nên dùng bồ câu đưa thư giống như trước, lúc cần, thì dùng cầm gọi ta, ta sẽ tới. Mấy ngày nay, trong ban đều lưu lại ở kinh thành.”

“Hảo.” Được một lát, tựa hồ là nhớ tới cái gì, Hàn Lạc lại nói, “Vô Nhan tỷ… Sư phụ đã mất, trong ban, cũng không cần cố sức…”

Chỉ có thể thở dài, Hoa Vô Nhan cười gượng một tiếng: “Tiểu Lạc, chính ngươi có thể không miễn cưỡng bản thân là được rồi, chuyện trong ban, không cần quan tâm. Ta đi trước, tự mình cẩn thận.”

.

.

.

Lúc cước bộ từ từ tiếp cận, Hàn Lạc liền tỉnh, nhưng vẫn nằm ở trên giường không hề động.

Qua không lâu sau, ngoài cửa truyền đến một trận đạp cửa có tiết tấu, còn có một thanh âm xa lạ cung kính vang lên: “Hàn công tử, rời giường rồi sao?”

“Ân.” Hàn Lạc không nói nhiều lời, cũng không quản người bên ngoài có nghe được hay không, chỉ đáp một tiếng.

Người ngoài cửa hiển nhiên nghe được: “Như vậy dụng cụ sơ tẩy và điểm tâm hiện tại có thể dâng lên?”

Hàn Lạc ngồi dậy, thân thủ sờ sờ lý y trên người, đột nhiên giơ tay kéo hai cúc áo trên y lĩnh, mới nghe được âm hưởng rất nhỏ của cúc áo rơi xuống đất, bên môi mới hiện lên một mạt nụ cười tùy ý: “Hảo, mang vào đi.”

Người bên ngoài đẩy cửa tiến vào, nhưng khi nhìn đến Hàn Lạc trên giường thì hơi ngẩng người, nghe thấy tiếng bước chân của hắn chần chừ, nụ cười của Hàn Lạc không khỏi càng sâu thêm.

Người nọ cũng không kém, chỉ ngẩn người một chút, liền bĩnh tĩnh đáp: “Huyên thiếu gia phân phó, nếu như Hàn công tử ăn xong điểm tâm, xin mời đến Thiên thính, thiếu gia qua chính ngọ sẽ trở về.”

“Hiện tại là lúc nào?” Hàn Lạc động cũng không động, chỉ là tựa ở trên giường nghiêng đầu hỏi. Tay phải không mang dấu tích mà nhẹ nhàng tìm kiếm trên giường, khi chạm được Vãn Ngọc cầm bên cạnh, thì mới tự âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Vừa qua khỏi giờ Thìn.”

“Hảo, ta biết rồi.”

“Nếu như Hàn công tử không còn gì phân phó, tiểu nhân cáo lui trước.”

Hàn Lạc gật đầu, rồi lúc người kia đang muốn ly khai mới nói: “Được rồi, ta không phải họ Hàn. Cho nênn đừng gọi ta Hàn công tử nữa, rất chán ghét.”

Người kia trên mặt hơi xanh, ứng thanh “Vâng” liền lui ra ngoài.

Tiếu ý trên mặt Hàn Lạc trong nháy mắt liền biến mất không thấy, y kéo lý y vì không có cúc áo cài lại, mới đi xuống giường.

Chỉ một ít tuyết rơi, trời liền lạnh đến chết người.

Ăn xong điểm tâm, thời gian qua đã lâu, Hàn Lạc nhưng không lưu ý.

Cái gì mà chính ngọ trở về! Y nếu có thể đi tới cái Thiên thích kia lúc chính ngọ, mới là nực cười… Đông Ly Huyên a Đông Ly Huyên, ngươi là đã quên ta nhìn không thấy sao, hay là cố ý vậy?

Nhưng y cũng không ở lại trong phòng, chỉ là sửa sang lại y phục, dùng bạch trù đái đã cũ cẩn cẩn dực dực mà buộc tóc lại, ôm lấy Vãn Ngọc cầm, đẩy cửa ra.

Dọc theo đường cứ đỡ tường mà đi, nhưng trên đường lại không gặp lấy nửa bóng người, Hàn Lạc cũng không quan tâm mình đi tới đâu, chỉ là cứ thế mà đi, tuy rằng đi lâu có hơi mệt, nhưng cũng không dừng lại.

“Hân, ngươi gần đây thực sự rất kỳ quái…” Đó là thanh âm của Đông Ly Huyên, từ phía bên trái cách đó không xa truyền tới, tựa hồ là đang ở trong một ốc tử.

Vậy mà cũng khéo léo để y đi đến Thiên Thính ? Không thể nào đi! Hàn Lạc buồn cười nghĩ nghĩ, mới ngừng lại.

Trong phòng mơ hồ truyền đến thanh âm của Đông Ly Hân: “Dù sao Nghệ vương sớm nghĩ lôi kéo ta, nếu như một chút ân huệ lại không tiếp nhận hắn, sợ là không dứt được. Thế nào cũng chỉ là một tiểu nha hoàn, có thể làm được gì!”

Nghe thế, Hàn Lạc hơi chấn động, trật nghiêng đầu, bắt đầu nghe tiếng gió thổi bốn phía.

Những làn gió nhẹ, lướt qua vạn vật, cũng chỉ mang một chút thanh âm.

Đoạn đối thoại đang ở hướng phía trước mình, muốn qua chỗ đoạn đối thoại kia, phải đi về phía trước, sau đó rẽ ngoặt, men theo hành lang mà đi. Xung quanh cư nhiên là không có ai.

Tự hỏi, Hàn Lạc chậm rãi mà đi về phía trước, sau đó buông lỏng cánh tay đỡ mép tường.

Cuộc đối thoại trong phòng vẫn còn đang tiếp tục.

“Tiểu tiểu nha hoàn? Càng thấy vô hại, càng khó suy đoán! Ta nghĩ Nghệ vương không chỉ đơn thuần đưa một người tới làm nha hoàn chứ?”

“Không nói nữa… Ta không muốn tranh luận, người cũng đã mang về, còn có thể thế nào.” Ngữ khí của Đông Ly Hân đột nhiên nhẹ nhàng lại, thật chí mang theo tia mệt mõi rã rời.

“Hân…”

Lúc Hàn Lạc đến gần, chỉ nghe thấy Đông Ly Huyên gọi một tiếng, pha lẫn một tia hối hận.

Thực sự là huynh đệ tình cảm tốt a…

“Hai vị Đông Ly công tử, thỉnh các ngươi có thể thả ta trở về được không?”

Ngay lúc chuẩn bị đẩy cửa tiến vào bên trong, lại nghe thấy một thanh âm của một thiếu nữ, không nói là êm tai, thậm chí bởi vì khẩn trương mà mang theo chút khàn giọng, nhưng Hàn Lạc cứ  như vậy, tay đông cứng giữa không trung.

“Ta không rõ vì sao hai vị công tử muốn chọn ta, thế nhưng, tiểu vương gia đáp ứng ta có thể vẫn ở lại trong vương phủ, cho nên van cầu các ngươi, để ta trở về đi!” Thanh âm của thiếu nữ càng lộ vẻ kích động, sau đó phịch một tiếng, dễ dàng biết nàng đã quỳ xuống.

Hàn Lạc đã không còn nghe rõ hai huynh đệ Đông Ly Huyên và Đông Ly Hân ở bên trong nói gì nữa, thiếu nữ đó còn nói thêm gì, vô ý thức mà xoa trù đái trên cổ tay trái, chỉ còn biết là phải ly xa nơi này, đi đến nơi nào cũng được, có trở về được gian phòng hay không không quan trọng, chỉ là, nhất định phải cách phòng này thật xa, cách người kia thật xa.

Lãnh tĩnh, buông lỏng, không nên phát ra tiếng động, sau đó ly khai.

Vẫn nín thở, cho đến khi thực sự ly khai gian nhà kia thật xa, Hàn Lạc mới hít một hơi thật sâu, tim liền nhanh chống đập mạnh lên.

“Hàn Lạc công tử, ngươi không phải là đi tìm Huyên thiếu gia sao?” Là người buổi sáng.

Hàn Lạc vô ý thức mang Vãn Ngọc cầm ôm sát trong lòng, quay đầu chuyển đến phương hướng người nọ, thì trên mặt đã mang theo một tia tiếu ý nhàn nhạt.”Ta có điểm khó chịu, cho nên hắn để ta trở về.”

“Là như thế này a, thế nhưng ở đây cách Quan Tuyết Lâu…” Người nọ không hiểu.

Hàn Lạc nở nụ cười, y rốt cục cũng minh bạch: “Xin lỗi, có thể giúp ta trở về không? Ta tìm không được đường.”

“Đương, bên này thỉnh.” Người nọ ứng một tiếng xoay người đi.

Quả nhiên, cũng không phải Đông Ly Huyên cố ý hay đã quên gì, mà là, không chú ý, người trong sơn trang, căn bản không biết mình không nhìn thấy.

Thấy Hàn Lạc không theo kịp, người nọ kỳ quái, ngừng lại quay đầu nhìn y.

“Xin lỗi, mắt ta nhìn không thấy.” Hàn Lạc thanh âm rất nhẹ, thậm chí mang theo chút nhu nhược.

Người nọ nhất thời luống cuống tay chân, một bên xin lỗi rồi đi tới, ý muốn dìu y, lại không dám đưa tay, Hàn Lạc chỉ cười thầm trong đầu, một bên đưa tay khoát lên đầu vai người kia.”Làm phiền ngươi rồi, không biết tôn tính đại danh?”

Người nọ càng không có ý tứ: “Ta, gọi A Tam là được rồi.” Vừa nói, một bên vừa dẫn Hàn Lạc trở về gian phòng.

Loạn một trận như thế, cậu căn bản cũng quên dò xét, vì sao Hàn Lạc nói khó chịu, vậy mà Huyên thiếu gia của cậu lại có thể đuổi một người mắt mù tự đi về phòng mình như vậy.

Căn bản đã quên bản thân làm sao cất bước theo A Tam, chỉ biết ôm lấy Vãn Ngọc cầm, chớp mắt đã đứng trước cửa, run rẩy, thế nào cũng dừng không được.

Gần đến như vậy, thế nào lại nghĩ không ra, nơi này gần đến như vậy, quá khứ và hiện tại cứ như chỉ cách nhau một sợi chỉ bạc, nhẹ nhàng cắt phải, tất cả sẽ xé toạt ra.

Cưa đột nhiên mở, thanh âm rất lớn, giống như ai đó không còn khống chế được.

Bước vào chỉ có một người, đứng ở đó hít thở từng đợt từng đợt không khí, Hàn Lạc nở nụ cười, chậm rãi thả lỏng tay ôm chặt cầm, mặc dù không có gì khác biệt, thỏng thả nhắm mắt lại, giống như liền có thể đem tất cả cắt đứt.

Thực sự là phối hợp rất tốt a, Nghệ vương phủ đưa tới một nha hoàn và Giang Tử Tầm phái tới một người. Tương hỗ giám thị, so với cái gì cũng hữu hiệu hơn. Chỉ là, Đông Ly Huyên bọn họ đại khái nghĩ không ra…

“Công tử!” Một cái ôm rất chặt, giống như sợ y sẽ tiêu thất gắt gao mà ôm lấy, người ôm lấy y từ lâu đã khóc không thành tiếng.

Chẳng qua bao lâu, thanh âm khóc nức nở dần dịu đi, Hàn Lạc mới nhẹ nhàng mà nói: “Được rồi, Ký Nhi, ta điều không phải hảo hảo sao, khóc cái gì.”

Thiếu nữ gọi là Ký Nhi kia cũng không chịu buông tay: “Công tử, công tử, thật là ngươi… Thật là ngươi sao?”

Trong mắt Hàn Lạc hiện lên một mạt ấm áp nhàn nhạt, ôn nhu nói: “Là ta, Ký Nhi đừng khóc.”

Ký nhi rốt cục cũng vô ý buông tay ra, xoa xoa mắt, rồi lại kéo y phục của y không buông, tựa hồ sợ y trong một lúc sẽ không thấy nữa.”Công tử… Ngươi vì sao lại ở chỗ này? Ngươi điều không phải đã…”

“Ký Nhi!” Không chút suy nghĩ, Hàn Lạc liền gọi tên nàng, lúc này mới ý thức được mình dọa nàng, mới hạ nhuyễn thanh âm, “Ta biết ngươi có rất nhiều chuyện không rõ, thế nhưng, không nên hỏi ta, hảo?”

Ký Nhi chần chờ một chút, rốt cuộc nhẹ gật đầu.”Thật tốt, Ký Nhi lại có thể hầu hạ công tử rồi. Hơn nữa, điều không phải trong Nghệ vương phủ. Chúng ta đều đi ra rồi.”

Hàn Lạc không ngăn cản nàng nói, chỉ là đột nhiên nở nụ cười.

Ngoài cửa, một trận cước bộ rất nhẹ rất nhẹ, xa dần.

Nha hoàn gọi là Ký Nhi kia, vốn sống chết đòi phải về vương phủ, thế mà khi đệ đệ nói để nàng đến chỗ Hàn Lạc, để nàng thị hầu Hàn Lạc, thì nàng lại đột nhiên biến sắc, không nói thêm gì nữa

Đông Ly Huyên trở lại Nhật Chiếu viện của mình, thì ngay cả cước bộ cũng trầm trọng hơn.

Bởi vì thấy khả nghi, một đường theo Ký Nhi đến Quan Tuyết Lâu, không nghĩ đến lại thấy loại chuyện tình như vậy.

Ký Nhi gọi Hàn Lạc là “Công tử “, Hàn Lạc biết nàng, thậm chí nàng đã từng là người theo bên cạnh Hàn Lạc.

Sau đó Ký Nhi nói “Chúng ta đều đi ra rồi” .

Từ Nghệ vương phủ đi ra.

Hàn Lạc không phải là người của Giang Tử Tầm phái tới sao? Cư nhiên phía sau còn tạo quan hệ với vương phủ, thật sự là…

Đông Ly Huyên lắc đầu, liều mạng đem chuyện của Hàn Lạc vứt ra khỏi đầu, chỉ là khuôn mặt thanh lệ đến cực hạn kia càng lúc càng khắc sâu. Hiện tại càng nghĩ, càng hiểu rõ, vô luận lúc nào, trên người Hàn Lạc luôn có một thứ không đổi, lúc mới gặp cũng một dạng như vậy, sau đêm tuyết kia cũng một dạng này, sau đó y nói ra mục đích, bây giờ cũng một dạng… Một thứ chưa bao giờ đổi. Trước đây cho rằng chỉ là ảo giác, thế nhưng ngày hôm nay mới rõ ràng nhận thức được.

Đó là ngạo khí.

Giữa đôi mắt không có thần tự của Hàn Lạc kia, thế nào cũng không che giấu được vết ngạo khí.

Lúc mới gặp, nói rằng bị loại trong sáng kiền tịnh hấp dẫn, thì chi bằng nói bị loại ngạo khí đó hấp dẫn đi, nhưng lại không hiểu, một thứ cực đoạn thế nào có khả năng đồng thời xuất hiện ở một người. Sở dĩ nghĩ không ra đó là cái gì, càng muốn nhìn rõ, càng sa vào.

Dẫn y  trở về, căn bản không phải vì muốn giám thị hay làm gì, chỉ là bởi vì trầm mê, ngay cả bản thân cũng không biết vì sao mà trầm mê, trong nháy mắt nhìn thân thể y ngã xuống, ngực đau đớn đến vỡ òa.

Hắn không hiểu, không hiểu vì sau chỉ có mấy ngày ở chung, chỉ là một đêm vong tình, là có thể đau lòng đến như vậy.

Hắn muốn biết rõ ràng, sau đó, bất kể hậu quả.

3 thoughts on “[Tương tư đoạn] Đệ cửu chương

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s